Làng Võ Việt Nam -
Các Chưởng Môn
Lão võ sư Trần Công
- Chưởng môn phái Không Động
Chủ tịch HộI đồng cố vấn tốI cao của HộI võ thuật
Hà NộI là lão võ sư Trần Công, ngườI từng lập oai trên võ đài vớI
môn kiếm song vô địch. Võ sư Trần Công là bạn cùng thờI vớI ông
trưởng bộ môn võ vật của ngành thể thao Trần Đình Tùng, lão võ sư
đã đi mòn gót giày trên các nẻo biên cương, binh khí biết đến hơn
20 loạI, ám khí độc môn cũng vào loạI hiếm ở đời. Từ thuở nhỏ, ông
đã được sư phụ ngườI Trung Hoa rèn cặp. Sau khi lão võ sư Điều “Đỏ”
qua đờI, ông còn giúp cho các học trò của bạn duy trì môn phái Bắc
Mã Sơn. Những vũ khí đáng ghi nhớ của ông là Song hổ vĩ côn, Tam
tiết côn, Không Động kiếm, Cửu Long tiên, Huyết kỳ… Hiện nay, ở
độ tuổI bát tuần, ông nghỉ ở nhà nhưng các đệ tử vẫn đến xin thụ
giáo. cả những HLV đang chấp chưởng các môn phái cổ truyền cũng
đến xin học từng môn. Lão võ sư Trần Côn là một cây đa, cây đề của
làng võ phía Bắc.
Lão võ sư Trần Hưng
Quang - Chưởng môn võ phái Bình Định Gia
Trong số các bác già trong HộI đồng cố vấn của HộI
võ thuật Hà NộI có bác Trần Hưng Quang là ngườI miền Trung. Quê
ở Bình Định, học võ từ nhỏ, theo nghề tuồng truyền thống từ khi
mớI lớn, đó là một miền đất mà tuồng và võ đã trộn lẫn vớI nhau
thành một tinh thần sống. Ông tổ 4 đờI của bác Quang là ngườI Trung
Hoa tên là Trần ĐạI Chí, lưu lạc sang đất Bình Định vào nửa cuốI
thế kỷ 18, nhằm vào thờI Tây Sơn đang đánh nhau vớI chúa Nguyễn.
Ông mang phần võ học Trung Hoa ra cùng bàn vớI các
bậc kiêu hùng võ Tây Sơn và lựa chọn được những đòn thế phù hợp
giữa hai dòng võ để chế ra môn võ gia truyền của họ Trần, bác Quang
là truyền nhân đờI thứ tư. Ham tuồng, yêu võ, sớm tham gia hoạt
động cách mạng, bác nổI tiếng trong vai anh Ốc trong phim Ngêu –
Sò - Ốc - Hến nên ngườI ta thường gọI là Quang Ốc.
Là chưởng môn nhân của võ phái Bình Định Gia, nguyên
là trưởng đoàn tuồng liên khu V nên cách nói, biểu đạt và động tác
của bác rất hài hòa. Mắt bác quắc lên, tay khoát qua mặt, thế là
gương mặt bác đã bộc lộ 1 tình cảm khác, bác cườI mà trông vẫn khổ
khổ, nghe bác than phiền lạI thấy buồn cười. Vóc ngườI nhỏ nhắn,
bác đi lui cui ngoài đường trông rất thương, thế mà chỉ xảy ra cái
gì là bác vọt tớI can thiệp ngay. Bình Định Gia của bác quân đông,
địa bàn rộng.
Trước đây, khi anh con trai bác là Trần Hưng Hiệp
đứng chấp chưởng môn thì có lúc quân số lên tớI ba chục ngàn rảI
khắp 19 tỉnh, thành phía Bắc. Năm 1996, Hưng Hiệp bị tai nạn giao
thông qua đờI, vị trí chấp chưởng môn giao lạI cho HLV Nguyễn Khắc
Thành, một HLV tốt bụng, trầm tính, mọI ngườI quen xem Khắc Thành
biểu diễn nộI công nhảy lên đống thủy tinh, nằm lên mảnh kính cho
xe ô tô chạy qua người… Con trai mất, bác Quang trông càng thêm
nhỏ đi, chỉ có ngọn lửa trong mắt bác vẫn bập bùng khi ngồI bàn
chuyện võ.
Lão võ sư Nguyễn Văn Nhân - Chưởng
môn Thăng Long võ đạo
Một võ sư cũng lăn lộn nơi chiến trường, cựu sĩ quan
quân độI về hưu – bác Nguyễn Văn Nhân. Môn phái của bác nổI tiếng
nhất ở môn “Khẩu lợI công”.
Một chiếc bàn làm việc bằng gỗ, trên đó có sắp đủ
bài vị, hương nến, hoa quả và đặc biệt nhất có lẽ là chiếc đỉnh
đồng đốt hương trầm cùng giá kiếm trước khung ảnh Bồ Đề Đạt Ma,
ngần thứ ấy trông mặt bàn đầy ắp, thế rồI HLV Nguyễn Văn Thắng,
con trai của võ sư Nguyễn Văn Nhân bước tớI bàn vận nộI công rồI
xuống tấn, hạ thấp trọng tâm cắn răng vàp 1 góc bàn từ từ nâng chiếc
bàn lên, quay qua quay lạI cho khán giả nhìn non phút rồI hạ xuống.
Lão võ sư Nguyễn Văn Nhân trước kia cũng dạy võ cho
đặc công, trinh sát. Vào dịp nào mở hộI thi võ hoặc thi đấu thể
thao, mờI võ sư Văn Nhân ra biểu diễn, sẽ thấy một bác già mặc quân
phục đã cũ, đeo một ngực huân chương, huy chương lấp lánh bước ra
múa quyền tung hoành, đấm đá tứ tung, sát khí ngờI trên mặt, đúng
là càng già càng dẻo, càng dai. Môn phái Thăng Long võ đạo nổI tiếng
còn có bài Thăng Long Yểm Nguyệt Đao (rồng bay lên nuốt trăng).
Võ sư Phan Dương Bình
- Vịnh Xuân và Vovinam đất Bắc
Còn một nhân vật rất gần gũi vớI lớp trung niên,
tính tình vui vẻ, tiếng tăm trên giang hồ không phảI nhỏ, đó là
võ sư Phan Dương Bình, biệt danh là Bình bún. Có giai thoạI kể là
ông học được xúc cốt công, ngườI mềm oặt, thu nhỏ ngườI lạI, nhân
có ngườI đố, ông cuộn ngườI vào nằm trong rổ đựng bún - từ đó có
tên Bình bún.
Ông sinh năm Mậu Thìn, vốn yêu võ từ nhỏ, lúc 8 tuổI
học Hồng gia vớI Chung sư phụ ( 1 trong những ngườI đầu tiên truyền
bá Hồng gia quyền vào Việt Nam). Thuở chung niên, là 1 trong tứ
đạI đệ tử của cố võ sư sáng tổ Nguyễn Lộc (Vovinam Việt Võ Đạo).
Sau này, ông lạI theo học Vịnh Xuân quyền vớI võ sư Trần Thúc Tiển
ở Nam Ngư rồI đậu lạI đó.
Bây giờ có thể gọI ông là Vịnh Xuân Phan Dương Bình
hay Phan Dương Bình Vovinam phía Bắc, riêng các võ sư trong Ban
chấp hành HộI võ thì hay gọI ông là Xếnh Xáng hay ĐạI ca.
Ngoài 70 tuổI mà thân thủ nhanh nhẹn, miệng cườI,
mắt cũng cườI, chân tay khua múa lẹ làng. đụng đâu cũng ra thành
đòn. Ông vốn là ngườI gốc Hoa nhưng đã mấy đờI ở Việt Nam, nói thạo
cả Hoa – Anh – Pháp - Việt và một tí tiếng Nga. Hiện nay, ông đang
được giao trọng trách của chưởng môn Vovinam Lê Sáng phát triển
các kỹ thuật Vovinam cho phù hợp vớI ngườI già và phụ nữ, hay nói
cách khác là đa dạng hóa phương pháp truyền dạy Vovinam.
Lão võ sư Nguyễn Tỵ
- Chưởng môn Nam Hồng Sơn
Là con trai của lão võ sư Nguyễn Nguyên Tộ, một trong
những cây đạI thụ của làng võ Bắc Hà nửa đầu thế kỷ 20.
NgườI yêu nhạc còn nhớ đến Nguyễn Tỵ - 1 tay guitar
trong nhóm 5 ngườI in đĩa đầu những năm 60, đó là HảI ThoạI, Quang
Tôn, Tạ Tấn, Văn Vượng và Nguyễn Tỵ. Hiện nay ông đang là phó chủ
tịch HộI võ thuật và là ủy viên HộI đồng cố vấn.
Lúc ông đứng trước hàng ngàn quân võ trong ngày hộI
của môn phái, hay trong ngày giỗ sư tổ của môn phái cũng chính là
giỗ bố ông trông ông vẫn có dáng vẻ của một văn nhân, không có cái
lên gân sát khí của con nhà võ.
Nếu một võ sư tài ba nào của thế giớI muốn đọ ngón
đàn vớI ông thì đó chuyện đó sẽ làm vinh dự cho hộI võ Hà NộI, còn
một nhạc sĩ, nghệ sĩ guitar nào muốn đấu võ vớI ông thì đúng là
chán đờI không còn muốn nhìn mặt ngườI thân nữa. Thế là Nguyễn Tỵ
cũng có 2 cái nhất. Tính ông thích đùa, ngườI cao, đầu dài hay độI
mũ phớt, thích lên là cườI ha hả, sống cũng la đà trong cả giớI
văn và võ, tuy không tỏ ra hờm hờm như những ông thầy võ khác nhưng
vẫn oai như thường. Mấy bài võ ông viết ra có hệ thống, trở thành
giáo khoa của môn phái. Môn phái Nam Hồng Sơn theo tôi được biết
thì nổI tiếng có Thất Tinh quyền.
Lão võ sư Nguyễn Văn
Thơ - Chưởng môn Thiếu Lâm Sơn Đông
Sinh ra và lớn lên trên miền quê Thái Bình, cậu bé
chỉ có cái tên duy nhất Nguyễn Văn Thơ bố mẹ cho để làm vốn. 12
tuổI, cậu bé lê bước chân non tơ vào đờI, theo chân đoàn Sơn Đông
mãi võ đi khắp 3 nước Đông Dương. Khi sức vóc ngày một lớn, việc
đánh trống của Thơ được thay bằng đôi bồ chứa vật dụng mãi võ kẽo
kịt trên đôi vai để mỗI khi đêm về, võ sư Trần Vi Xềnh truyền dạy
những tuyệt học của Thiếu Lâm Sơn Đông cho chàng.
Trước hết chàng được học về quyền pháp: Mai hoa,
Liên hoa, Hỗn nguyên, Lục bộ, Hồng quyền… rồI đến đoản đao, song
kiếm… NgườI ta biết đến Nguyễn Văn Thơ qua các màn biểu diễn công
phu như: dùng búa đập đá đặt trên đầu, trên mặt, tay không chặt
bể trái dừa, dùng giáo nhọn đâm vào yết hầu…
Năm 1938, võ sư Nguyễn Văn Thơ dừng gót chân phiêu
bạt của mình ở Hà NộI và mở lớp dạy Thiếu Lâm Sơn Đông. VớI một
phương pháp huấn luyện và kỹ thuật biểu diễn hoàn toàn mớI mẻ, chẳng
bao lâu, danh tiếng của lão võ sư cùng cùng Thiếu Lâm Sơn Đông đã
trở nên quen thuộc khắp vùng. Song song vớI việc dạy võ thuật, võ
sư Nguyễn Văn Thơ còn tham gia tranh tài cùng nhiều cao thủ xứ Bắc.
Ngày 1/3/1954, một trong những ngày đáng nhớ nhất
của võ sư Nguyễn Văn Thơ - đoạt giảI nhất trong cuộc thi đấu võ
đài toàn miền Bắc. Kể từ những năm 80 trở lạI đây, khi phong trào
võ thuật ở Hà NộI phục hồI, lão võ sư Nguyễn Văn Thơ cũng không
quản tuổI già, tham gia một cách tích cực.
Ngoài việc dạy võ tạI nhà riêng ở số 244, phố Lương
Yên, tổ 1, đường Hai Bà Trưng, Hà NộI, lão võ sư còn trực tiếp tham
gia hộI diễn võ thuật khu vực phía Bắc và toàn quốc, 3 lần đoạt
huy chương vàng (kiếm 2 lần và Trung bình tiên 1 lần). Bên cạnh
ông giờ đây còn có những cao đồ như các võ sư Nguyễn Văn Hùng, Giang
Long Phúc, Nguyễn Thành Trung… đang truyền dạy và xiển dương những
tuyệt học của Thiếu Lâm Sơn Đông.
Lão võ sư Hoàng Thanh Vân - Chưởng môn phái
Hoa quyền
Sinh năm 1922 tạI Hưng Yên, trong 1 gia đình có truyền
thống thượng võ, cha của lão võ sư là ông Hoàng Văn Thơ, vốn là
nông dân nghèo phảI đi làm thuê ở nhiều nơi vùng Bắc Bộ để kiếm
sống, nhờ đó mà ông đã có dịp học võ vớI nhiều thầy (ngườI Việt
và ngườI Hoa) ở nhiều vùng khác nhau.
Đến khi ông truyền dạy sở học võ thuật của mình lạI
cho lão võ sư Hoàng Thanh Vân khoảng từ năm 1930 đến năm 1950, ông
bảo rằng đó là võ thuật Hoa quyền của dòng họ Hoàng. Lão võ sư cứ
theo đó mà gọI môn phái của mình là Hoa quyền suốt.
Môn phái Hoa quyền có phần cơ bản công rèn luyện
“thập hình” (thủ, nhãn, thân, yêu, túc, thức, khí, đảm, khí, kình,
thần) vớI quỹ thờI gian khoảng 3 năm. Sau đó, môn sinh sẽ bắt đầu
được truyền thụ 18 bài Hoa quyền, cùng các loạI binh khí như: kiếm,
côn, đao, song ngư, lưỡng đầu thiết lĩnh, cửu khúc nhuyễn tiên,
song phủ, song chùy, thiết phiến (quạt) và các bài đốI luyện có
quy ước (tay không và vũ khí). Đặc biệt, trong vốn liếng sở học
của phái Hoa quyền còn có những bài võ truyền thống Việt Nam như
Ngọc trản, Lão mai, Thần đồng, Xung thiên đạo đao, Gươm trường thảo
pháp và 3 bài côn.
Trong phong trào võ thuật cổ truyền tạI Hà NộI, lão
võ sư đã có những đóng góp trong việc đào tạo nhiều môn sinh giỏI,
đạt những thành tích cao trong các giảI võ cổ truyền trong những
năm qua. Bản thân lão võ sư cũng đã từng đạt HCV trong 1 lần dự
giải. Ngoài ra, năm 1990, lão võ sư còn được mờI sang CHLB Nga để
truyền dạy võ thuật.
Hiện nay, mặc dù tuổI đã cao, nhưng lão võ sư Hoàng
Thanh Vân vẫn thường xuyên luyện tập cũng như truyền dạy cho thế
hệ trẻ tạI nhà riêng của mình số 39, phố Quang Trung, gác 3, quận
Hoàn Kiếm, Hà Nội.
|