Các
Thời Kỳ Võ Học Và Đặc Tính
Chưởng Môn Việt Võ
Đạo Lê Sáng
Dẫn Nhập
Lịch sử một nước, được phát triển do nhiều động cơ
quyết định: địa thế, ý chí, tài nguyên và kinh tế, khả năng và truyền
thống lãnh đạo quốc gia, văn hóa, võ học...
Trong các động cơ này, động cơ võ học thường được
coi như động cơ quyết định cho sự tồn tại của một quốc gia, nhất
là đối với những quốc gia phải thường xuyên tranh đấu để tồn tại.
Thời trung cổ, Carthage là một đô thị phồn thịnh nhờ thương mại,
nhưng bị La Mã thanh toán, chỉ vì động cơ võ học yếu kém. Chiêm
Thành, Chân Lạp, Bồn Man tuy có những khả năng kinh tế và địa thế
tốt không kém Việt Nam, nhưng lần hồi bị tiêu diệt cũng trong những
trường hợp tương tự.
Do đó, nhìn vào địa thế của Việt Nam trước, các quốc
gia lân bang thường xuyên có sự tranh chấp với Việt Nam, chúng ta
thấy ngay nhu cầu tranh đấu để tồn tại bao giờ cũng được xếp hàng
đầu, để hình thành và kiện toàn một nền võ học dân tộc. Đặc biệt
nhu cầu tranh đấu để tồn tại của chúng ta không phải chỉ giới hạn
võ học trong vị thế tự vệ, mà còn mở rộng ra những lãnh vực Bắc
phạt (thời Lý, Lý Thường Kiệt, Tôn Đản đánh 3 châu Khâm, Ung và
Liêm), Nam tiến (với Chiêm Thành, Bồn Man, Chân Lạp) và Tây tiến
(Lão Qua).
Xác định giá trị của nhu cầu tranh đấu để tồn tại
của dân tộc Việt Nam rồi, chúng ta cũng cần xác định thêm định nghĩa
về võ học trong phạm trù Lược Sử Võ Học Việt Nam.
Tựu trung, có 3 loại định nghĩa về võ học, tùy theo
từng trường hợp:
Trước hết, võ học được hiểu theo nghĩa thuần túy
nhất tức "kỹ thuật đấu tranh bằng sức".
Kế đó, võ học được hiểu theo nghĩa đấu tranh, tức
tất cả những gì không phải là văn đều là võ, như lối diễn ý của
cổ nhân trong thành ngữ "văn võ kiêm toàn" để trở thành
những nhân tài lý tưởng đương thời: phi ngựa giỏi cũng là võ, chạy
nhanh cũng là võ...
Cuối cùng, võ học hiểu theo nghĩa binh gia và có
giá trị tương tự như quân sự học. Ví dụ: khi nói đến "võ tướng"
là "tướng quân sự", "võ nghiệp của một danh tướng"
tức sự nghiệp binh gia của một vị võ tướng...
Chúng ta sẽ tìm hiểu lược sử võ học Việt Nam với cả 3 định nghĩa
trên, tuần tự từ các thời đại võ học và đặc tính, tiến trình thí
võ qua các thời đại võ học và võ học Việt Nam hiện đại.
Các Thời Đại Võ Học
Và Đặc Tính
10 thời kỳ võ học được quy định và phân biệt theo
các biến cố lớn của quốc gia:
* Thời huyền sử: chế độ thị tộc (2879-111 tr. CN.)
* Thời Bắc thuộc (111 tr. CN. - 906)
* Thời kỳ thành lập quốc gia: Ngô, Đinh, Tiền Lê (906-1009)
* Thời kỳ hoàn bị quốc gia: Lý, Trần (1010-1341)
* Thời kỳ trung suy: Trần mạt, Hồ, Minh thuộc (1341-1427)
* Thời kỳ phục hưng: Hậu Lê, Mạc (1427-1540)
* Thời kỳ phân ly: Lê-Mạt, Trịnh-Nguyễn, Tiền Nguyễn (1540-1802)
* Thời kỳ thống nhất: Hậu Nguyễn (1802-1883)
* Thời kỳ Pháp thuộc (1883-1945)
* Thời kỳ hiện kim (1945 tới nay)
I. Võ Học Thời Huyền
Sử: Chế độ thị tộc (2879-111 tr. CN.)
Võ học thời huyền sử, vì không có sử sách biên niên,
nên chỉ có thể căn cứ vào huyền thoại và những hình vẽ trên đá,
những cổ vật đào thấy tại Đông Sơn (Thanh Hóa) và Chapa (Lào Cai).
Tựu trung, võ học trong thời kỳ này có những đặc
tính nổi bật:
A. Đặc tính 1: văn
võ song hành
Đặc tính văn võ song hành được biểu lộ ngay từ tổ
chức xã hội hội : Lạc Long Quân, Âu Cơ không những là những nhà
tổ chức giỏi, còn là những nhà lãnh đạo đấu tranh thiên tài với
cả người, vật và thiên nhiên, khi lập quốc.
Về tổ chức xã hội, ngoài nhà vua là một bậc văn võ
song toàn, các chức quan cũng được phân biệt thành 2 ngành văn,
võ song hành với nhau, là các chức quan Lạc hầu và Lạc tướng.
B. Đặc tính 2: đã biết
sử dụng vũ khí và kỹ thuật dụng võ
Qua những sử liệu, chứng tích lịch sử như trống đồng
Ngọc Lũ và các vũ khí đào được, chúng ta có thể ước đoán về các
loại vũ khí được sử dụng và kỹ thuật dụng võ trong thời huyển sử
như sau:
Búa rìu: xuất hiện trên trống đồng Ngọc Lũ với thế
nhảy múa và biểu diễn. Ước đoán: có thể đi tới cân pháp , tức phép
đánh búa rìu.
Dao ngắn: qua những di tích đào được bằng đá và bằng
đồng. Ước đoán: có thể đi tới đoản đao pháp (phép đánh dao ngắn)
Lao, dáo: qua những hình vẽ cổ: mới đầu, chỉ là võ
khí dài, hoặc bằng tre, hoặc bằng một thứ cây cứng, nhỏ, có đầu
nhọn, để dùng vào việc săn bắn và đánh cá. Sau, được lắp thêm một
bộ phận đá mài, đồng hay sắt, vừa sắc vừa nhọn, có thể phóng đi
hay đánh sáp chiến.
Ước đoán: có thể đi tới Thương pháp (phép đánh giáo,
thương) và mâu pháp (phép đánh mâu).
Cung, nỏ, tên: qua các hình vẽ cổ và truyền thuyết
"nỏ thần" của An Dương Vương: cung, nỏ, tên được điều
dụng với cả thế bắn. Ước đoán: người huyền sử đã biết khai dụng
lối đánh viễn chiến (đánh xa) và tiễn pháp (phép dùng tên) và viễn
xạ pháp (phép bắn xa).
Gươm: qua các truyền thuyết về Lạc Long Quân đánh
Ngư Tinh bằng "khối sắc đỏ" và dùng "gươm sắt",
chém đầu đối thủ; truyền thuyết Phù Đổng Thiên Vương dùng "gươm
sắt", "ngựa sắt" đuổi giặc Ân; truyền thuyết An Dương
Vương dùng "gươm" chém Mỵ Châu ngồi sau lưng ngựa... Gươm,
được chế biến từ dao ngắn đã nâng cao kỹ thuật cận chiến của người
huyền sử. Ước đoán: có thể rút tỉa kinh nghiệm từ đòn, thế, miếng
mà lập ra "kiếm pháp" (phép đánh gươm).
Thuyền: qua các hình vẽ cổ, là một phương tiện chuyển
vận và tiếp tế bằng đường thủy và hàng hải, rất tiện dụng trong
những trường hợp thủy chiến. Ước đoán: người huyền sử đã biết xử
dụng thuyền làm một phương tiện khai thác thiên nhiên và thủy chiến,
có thể kết hợp thành "thủy chiến pháp", ứng dụng trong
các giai đoạn lịch sử nghiêm trọng.
Ngựa: qua các hình vẽ cổ, là một phương tiện chuyển
vận bằng đường bộ nhanh chóng và hữu hiệu nhất đương thời. Ước đoán:
sự biết xử dụng và khai thác khả năng chuyên chở và tốc hành là
động cơ chính cho những hoạt động giang hồ hành hiệp, rồi đi tới
"thiết kỵ chiến pháp", "mã chiến pháp", và "xa
mã chiến pháp", mở đầu cho hàng loạt những kỹ thuật xử dụng
võ học và áp dụng binh pháp.
C. Đặc tính 3: biết
đưa võ học vào binh pháp
Vì thiếu sử liệu chính xác, nên chúng ta chỉ có thể
ước đoán qua những truyền thuyết:
Cuộc chiến tranh giữa An Dương Vương và Lạc Vương
(Hùng Vương): Hùng Vương thắng nhiều cho nên kiêu, cuối cùng thua
về tay An Dương Vương nhờ mưu lược.
Cuộc xâm lăng của Triệu Đà bằng "giao hảo kế":
An Dương Vương tuy có "nỏ thần" và hệ thống kiến trúc
tinh vi của thành Cổ Loa, rút cuộc vẫn thua vì mắc mưu "lông
ngỗng đưa đường" của Trọng Thủy.
Những trận chống Tần, giết tướng Đồ Thư: đưa võ học
lần lần vào binh pháp.
Tóm lại, võ học trong thời huyền sử đã đi từ đơn đấu đến quần đấu,
rồi thâm nhập vào binh pháp. Hiện tượng này khởi đầu bằng những
cuộc giao đấu cá nhân (như trường hợp Lạc Long Quân đánh Ngư Tinh,
Sơn Tinh đấu với Thủy Tinh) chuyển sang trường hợp "nhất hổ
địch quần hồ" theo lối Phù Đổng Thiên Vương phá giặc Ân, rồi
mới tới trình độ đưa võ học vào binh pháp như các trận đánh An Dương
Vương-Hùng Vương thứ 18...
II. Võ Học Thời Bắc
Thuộc (111 tr. CN. - 906)
Sự nô thuộc vào người Tàu là một cơ hội un đúc tinh
thần bất khuất và khả năng võ học của người Việt đương thời, làm
phát triển cả 3 ngành võ học: võ thuật, kỹ thuật đấu tranh, binh
pháp và quân sự học.
Trong thời kỳ này, 2 phát kiến mới được hình thành:
Xu hướng hâm mộ anh hùng của quần chúng: quần chúng
bị áp bức, thường có xu hướng hâm mộ những vị anh hùng đã giải thoát
họ, như những vị hiệp sĩ, nữ kiệt và võ dũng, mở đầu cho sự kết
hợp những lực lượng chống ngoại xâm. Nhân vật điển hình trong thời
kỳ này đều là những bậc võ dũng và có tài lãnh đạo quần chúng, như
Triệu Quang Phục, Trưng Nữ Vương, Triệu Trinh Nương, Lý Nam Đế,
Mai Hắc Đế, Bố Cái Đại Vương...
Xu hướng phát triển chiến pháp kỳ tập (du kích chiến)
và chiến pháp "dĩ nhược thắng cường, dĩ đoản thắng trường"
(lấy yếu chống mạnh, lấy ngắn chống dài) do các lực lượng nghĩa
binh được kết hợp để chống quan quân nhà Hán. Triệu Quang Phục,
người rút quân về Bãi Sậy (Hưng Yên) chống quân Hán được coi như
vị thủy tổ du kích chiến của Việt Nam.
III. Thời Kỳ Thành
Lập Quốc Gia (906-1009)
Thời kỳ này bắt đầu từ họ Khúc dấy nghiệp tới chấm
dứt nhà Tiền Lê.
Điểm đặt biệt nhất trong thời kỳ này là, võ học đã
thâm nhập hẳn vào binh pháp và trở thành một yếu tố quyết định trong
sự thành lập và duy trì sự thành lập của quốc gia.
Tinh thần thành lập quốc gia được phôi thai từ họ
Khúc, được thử thách quyết định bằng trận Bạch Đằng Giang năm 931
của Ngô Quyền đại phá quân Nam Hán, và với nguy cơ sụp đổ vì nạn
"Thập Nhị Sứ Quân" được Đinh Bộ Lĩnh dẹp tan và thống
nhất lại quốc gia.
Võ học hội nhập vào binh pháp trong thời kỳ này đã
được nâng cao và phát triển mạnh mẽ về phương diện:
Thủy chiến (thời Ngô Quyền)
Bộ chiến (thời Đinh Bộ Lĩnh)
Lâm chiến (thời Đinh Bộ Lĩnh-Lê Hoàn)
Kỵ thuật phối hợp tác chiến thủy bộ (Ngô Quyền-Đinh Bộ Lĩnh)
Tổ chức quân đội (thời Đinh: mỗi "Đạo" quân gồm 100.000
binh sĩ. Thập Đạo Tướng Quân Lê Hoàn chỉ huy 10 "Đạo",
là 1 triệu quân)
IV. Võ Học Trong Thời
Kỳ Hoàn Bị Quốc Gia (1010-1341)
Thời kỳ hoàn bị quốc gia bao gồm 2 triều đại Lý-Trần,
đã phát huy võ học không những vào mọi tầng lớp xã hội, mà còn phát
huy cả ý thức dụng võ bằng tinh thần Phật giáo đời Lý và tinh thần
Tam giáo đời trần, vào cả những công cuộc chống xâm lăng, bình định
nội loạn, khẩn hoang lập ấp, và mở rộng lãnh thổ.
Ý thức dụng võ nâng cao thành tinh thần thượng võ
được khuyến khích triệt để trong mọi tầng lớp xã hội bằng các sự
việc:
Tại kinh đô, có Giảng Võ Đường thành lập song hành
với Quốc Học Viện, để đào tạo những nhân tài "văn võ kiêm toàn".
Công chúa, phi tần, công tử, văn quan, thứ dân đều
phải cưỡng bách học võ (múa gươm, cưỡi ngựa).
Mỗi vị võ dũng hữu trách đều phải chiêu mộ dân chúng
khẩn hoang lập ấp.
Binh pháp Lý Thường Kiệt chủ về công, binh pháp Trần
Hưng Đạo chủ về tự vệ, được phát huy rộng rãi, làm nền tảng cho
binh pháp học Việt Nam.
Các chiến công lừng lẫy của Lý Thường Kiệt và Trần
Hưng Đạo đã làm các nước lân bang kính nể, tạo được một thời kỳ
ổn định, kiến thiết và phát triển lâu dài.
Tinh thần Tam Giáo đã được hội nhập vào võ học, để
làm nền tảng khởi thủy cho tinh thần võ đạo Việt Nam (được gọi là
tinh thần tiền võ đạo).
Việt Nam đã khởi phát những chương trình Tây tiến
và Nam tiến để mở rộng lãnh thổ, chinh phục các quốc gia Lão Qua,
Chiêm Thành và Bồn Man.
V. Võ Học Trong Thời Kỳ Trung Suy (1341-1427)
Thời kỳ này bắt đầu từ Trần mạt lúc chấm dứt Minh
thuộc vào năm 1427.
Trong thời kỳ này, mặc dầu vận nước suy đồi, võ học
vẫn tiếp tục phát triển với ý chí phục thù nhà, đền nợ nước, tranh
thủ độc lập cho dân tộc.
Điểm đặc biệt cần ghi nhận trong thời kỳ này là,
sự phát triển mạnh của võ học và hội nhập võ học vào binh pháp,
ý thức dụng võ cao độ phát triển với ý thức vững mạnh, đã rút ngăn
hẳn thời Minh thuộc, dù luôn, dù luôn luôn bị đàn áp khốc liệt và
vô nhân đạo chưa từng thấy trong lịch sử (giết hàng loạt, rút ruột
người treo lên cây, tập trung xác chết và xương thành núi để khủng
bố và làm tê liệt ý chí đề kháng...). Cụ thể hóa là mặc dầu xẩy
ra những cuộc khởi nghĩa thất bại của Giản Định Đế và Trần Quý Khoách
với những vị liệt sĩ tuấn quốc dũng cảm như Nguyễn Cảnh Chân, Đặng
Tất, Đặng Dung... tình thần kháng Minh cứu nước vẫn tiếp tục trường
kỳ với thành công, bằng những hoạt động huấn võ bí mật tại rừng
Lam Sơn (của Lê Lợi) và sự áp dụng binh pháp Việt Nam truyền thống
của Nguyễn Trãi, bên cạnh ý chí phục quốc mãnh liệt của toàn quân
và toàn dân đương thời.
VI. Thời Kỳ Phục Hưng
(1427-1540)
Thời kỳ này khởi đầu từ nhà Lê, và chấm dứt từ năm
1540 (Nguyễn Kim phù Lê diệt Mạc).
Thời kỳ này có 3 đặc điểm về võ học:
Võ học dân dã lần lần thay thế hẳn võ học quý tộc
trong mọi trách vụ quốc gia: trong thời kỳ Minh thuộc, hệ thống
võ học quí tộc tại các vùng thị trấn bị hoàn toàn tiêu diệt, và
quan quân nhà Minh triệt để cấm dân chúng học võ bằng cách kiểm
tra dân số, bắt đeo "hộ thiếp", nhưng võ học dân dã vẫn
phát triển, qua các tổ chức huấn võ tại các địa điểm bí mật. Do
đó, khi nắm chánh quyền, Bình Định Vương chú trọng đặc biệt tới
việc phát triển võ học tại dân dã, bằng cách tổ chức các khoa thi
"Minh Kinh Khoa" cả văn lẫn võ để tuyển dụng nhânt tài
võ học văn văn học.
Cưỡng bách học võ: Các khoa "Minh Kinh Khoa"
cũng đặc biệt áp dụng cho cả quan văn từ hàng tứ phẩm trở xuống,
phải trúng tuyển mới được lưu dụng.
Ý thức dụng võ, tức tinh thần tiền võ đạo giảm sút:
Vì quá chú trọng tới võ học dân dã và coi nhẹ võ học quý tộc, nên
Lê triều đặc biệt chỉ chú trọng tới võ thuật thuần túy, cuối cùng
tự chuốc lấy những hậu quả trầm trọng mở đường cho một thời kỳ phân
ly lâu dài trong Việt sử: trường hợp Mạc Đăng Dung giỏi võ, thí
võ đậu Đô lực sĩ được trọng dụng rồi âm mưu phản loạn, đã khởi đầu
từ ngay chính sách "trọng võ khinh văn" đặc biệt của Lê
triều.
VII. Võ Học Trong Thời
Kỳ Phân Ly (1540-1802)
Thời kỳ này khởi đầu từ năm Nguyễn Kim khởi nghĩa
mở đầu tình trạng phân ly Lê-Mạc, rồi Trịnh-Nguyễn, Tiền Nguyễn
(Tây Sơn) và chấm dứt vào năm 1802, khi Nguyễn Ánh thống nhất lãnh
thổ.
Võ học trong thời kỳ này có 3 đặc điểm:
Võ học quý tộc được phục hồi và phát triển song song
với võ học dân dã.
Các danh tướng của các trận tuyến đối nghịch đều
xuất thân từ cả 2 hệ thống võ học trên.
Võ học dân dã đã có lúc lấn lước võ học quý tộc (nhà
Tây Sơn đuổi Nguyễn, dẹp Trịnh), với các danh tướng xuất thân từ
võ học dân dã, nhưng vì vua Quang Trung đột ngột qua đời, nên võ
học quý tộc (Gia Long), với các danh tướng xuất thân từ võ học quý
tộc, đã phục thù được và thống nhất lãnh thổ.
VIII. Võ Học Trong
Thời Kỳ Thống Nhất (1802-1883)
Thời kỳ này khởi đầu từ khai nguyên nhà Hậu Nguyễn,
tới năn chánh thức đặt chế độ Pháp thuộc.
Võ học trong thời kỳ này có 5 đặc điểm:
Các vua chúa triều Nguyễn vì có tự ti mặc cảm với
võ học dân dã qua sự xuất hiện của Tây Sơn, nên không khuyến khích
võ học dân dã phát triển.
Các chức võ quan bị đặt dưới các chức văn quan, tạo
thành một quan niệm đặc biệt "trọng văn khinh võ".
Văn học phát triển độc lập, lần lần đưa giáo dục
vào khuôn khổ hư văn, cử tử.
Võ học suy yếu, phải dùng văn quan chỉ huy binh sĩ
(Hoàng Diệu, Phan Thanh Giản...) nên thiếu khả năng đấu tranh chống
ngoại xâm khi quân Pháp tấn công.
Quan niệm "trọng văn khinh võ" đã đưa quốc
gia tới tình trạng suy sụp, mở đầu thời kỳ Pháp thuộc.
IX. Võ Học Trong Thời
Kỳ Pháp Thuộc (1883-1945)
Trong thời kỳ này, võ học bị biến thể và chìm đắm
trong chính sách ngu dân của người Pháp, đã mang 6 đặc điểm:
Võ học bị tách khỏi quân sự học.
Võ học không còn được coi là một ngành học quan yếu
cho sự sinh tồn của quốc gia, mà chỉ còn được coi là một ngành thể
thao có tính cách giải trí.
Chính sách ngu dân (phong trào lãng mạn, rượu ty,
thuốc phiện) đã làm suy nhược tinh thần người Việt, để làm tê liệt
hay suy giảm tinh thần và khả năng đề kháng.
Sự du nhập võ học Nhật Bản (Jujitsu, Judo...) đã
kích thích tinh thần thượng võ của người Việt, đem lại cho dân tộc
Việt một nguồn hứng khởi mới.
Tự ái võ học dân tộc bùng dậy: người Việt bắt đầu
"về nguồn" võ học và hình thành một nền võ đạo Việt Nam
vào năm 1938, gọi là Vovinam Việt Võ Đạo.
Võ đạo dân tộc bừng dậy, nâng cao tinh thần ái quốc
và cứu quốc của người Việt, để chấm dứt thời Pháp thuộc vào năm
1945.
IX. Võ Học Trong Thời
Kỳ Hiện Kim (1945 tới nay)
Thời kỳ này bắt đầu từ 1945, năm cao trào tranh thủ
độc lập dân tộc bùng dậy, cho tới nay.
Võ học trong thời kỳ này mang 5 đặc điểm:
Võ học tân tiến dân tộc sau khi hình thành từ 1938
đã phát triển mạnh trong các ngành sinh hoạt xã hội, nâng cao giá
trị võ học từ một bộ môn thể thao giải trí lên võ đạo (1968), với
danh xưng Việt Võ Đạo.
Song song với Việt Võ Đạo, các môn phái võ đạo du
nhập cũng hoạt động và phát triển mạnh: Nhu Đạo từ 1946, Không Thủ
Đạo (Karatedo) từ 1954, Túc Quyền Đạo (Taekwondo) từ 1964, gây một
tinh thần hiếu võ sôi nổi trong các tầng lớp xã hội, cùng với các
môn võ khác như Yoga, Aikido (Hiệp Khí Đạo)...
Võ học lại một lần nữa hội nhập vào binh pháp và
các hoạt động an ninh xã hội: các quân binh chủng và các lực lượng
an ninh, cán bộ đều có chương trình huấn luyện võ thuật để thực
dụng ngay vào công tác thực tế.
Võ học, nhất là Vovinam-Việt Võ Đạo, đã hội nhập
vào một số chương trình giáo dục học đường và chương trình huấn
luyện Cán Bộ Phát Triển Nông Thôn, Cán Bộ Hành Chánh...
Tinh thần võ đạo đã được biểu hiện trong nhiều ngành
sinh hoạt xã hội như cứu đói, cứu trợ nạn nhân chiến họa, nạn nhân
bão lụt, khẩn hoang lập ấp, và đặc biệt được xử dụng trong nhiều
trường hợp cận chiến trên chiến trường Việt Nam.
Kết Luận
Vai tuồng của võ học trong lịch sử đấu tranh của
dân tộc Việt Nam là một vai tuồng thực dụng; và trong nhiều triều
đại, đã trở thành một bộ môn giáo dục căn bản của người Việt.
Tùy theo từng chính sách giáo dục trong các thời
kỳ lịch sử, võ học có khi thăng khi trầm, nhưng vẫn luôn luôn tạo
điều kiện phát triển trong mọi hoàn cảnh lịch sử.
Giá trị thực dụng của võ học chính là động cơ quan
yếu đã kiến tạo lịch sử: từ giao đấu cá nhân tới vận dụng vào các
kỹ thuật tranh đấu chống thiên nhiên, đối nhân và đối vật, cuối
cùng hội nhập vào binh pháp để trở thành một phương tiện quan yếu
trong mọi trường hợp tự vệ và mở rộng lãnh thổ.
Trong các thời kỳ lịch sử, võ học đã hình thành 2
khuynh hướng rõ rệt là võ học quí tộc và võ học bình dân, và đã
có những cơ hội thi triển và đối nghịch mạnh mẽ, nhưng rồi vẫn kết
hợp lại thành bộ môn võ học dân tộc duy nhất.
Cùng với đà tiến triển của nền võ học nhân loại,
võ học Việt Nam đã đi từ thô đến tinh, từ cá nhân tới tập thể, và
luôn luôn chứng tỏ giá trị hữu hiệu tự thân trong mọi sứ vụ với
xã hội và đất nước, và đã đạt tới sự hình thành một nền võ đạo Việt
Nam.
http://www.vovinam.ws
|