|
Vũ Trọng
Phụng và sự tha hoá của con người
trong
môi trường bạc tiền, tham nhũng
Thụy
Khuê - RFI
Giông tố là thảm kịch về sự thấp
hèn bất tín của con người trên mọi lãnh vực: không ai có thể tin
được ai, không ai có thể nhờ cậy được ai. Từ trong ra ngoài, từ
anh em đến cha mẹ, từ vợ đến chồng, cha đến con, tất cả đều sống
trong lừa dối, bất mục, một vòng loạn luân khép kín : tội ác và
lừa bịp gieo rắc khắp nơi, không thể biết hậu quả chỗ nào mà tránh.
Vũ
Trọng Phụng là một trong những khuôn mặt độc đáo nhất của văn học
tiền chiến. Văn chương Vũ Trọng Phụng đối lập với văn chương Tự
Lực văn đoàn và cũng khác hẳn lối hiện thực phê phán của những người
cùng thời như Ngô Tất Tố, Nguyễn Công Hoan, Nguyên Hồng...
Trái với những nhận định của phần đông các nhà phê
bình từ trước đến nay - kể cả những người như Phan Khôi, Trương
Tửu - Vũ Trọng Phụng không dùng ngòi bút để chống lại một thành
phần, một giai cấp, cũng không trực tiếp chỉ trích sự mục nát, thối
rữa của xã hội Việt Nam dưới ách thống trị của thực dân, nhìn trên
bề mặt, mà ông mô tả sự tha hoá của con người, trên toàn diện xã
hội, dưới chiều sâu, qua nhiều từng lớp, nhiều hạng người, mỗi người
có một cách tha hoá khác nhau trước thế lực của tiền bạc và tham
ô.
Ra đời dưới một ngôi sao xấu
"Tôi sinh ra đời dưới một ngôi sao xấu",
như lời Xuân Tóc Đỏ, nhân vật chính trong tiểu thuyết Số đỏ, Vũ
Trọng Phụng sinh ngày 20/10/1912 tại Hà nội, trong một gia đình
nghèo. Cha là Vũ Văn Lân, làm thợ điện, mất khi Phụng mới được 7
tháng. Mẹ là Phạm Thị Khách, goá chồng mới 24 tuổi, ở vậy nuôi con
và mẹ chồng.
Vũ Trọng Phụng có năng khiếu nghệ thuật từ nhỏ, biết
đánh đàn, soạn nhạc, và làm thơ. Học xong Cao đẳng tiểu học, 16
tuổi, thi vào trường sư phạm không đỗ, phải kiếm việc, làm thư ký
cho nhà hàng Gô Đa, rồi nhà in Viễn Đông trong 2 năm.
Từ 18 tuổi, chuyển hẳn sang viết văn, làm báo, còn
có các bút hiệu khác là Thiên Hư, Phụng Hoàng... Trong chín năm
từ 1930 đến 1939, Vũ Trọng Phụng đã cộng tác với nhiều tờ báo như
Hà thành ngọ báo, Nhật tân, Hải Phòng tuần báo, Công dân, Tiểu thuyết
thứ bẩy, Hà nội báo, Tương lai, Tiểu thuyết thứ năm, Sông Hương,
Đông dương tạp chí, Tao đàn, v.v... và viết đủ mọi thể loại.
Sống bằng nghề cầm bút, luôn luôn trong cảnh túng
bẫn. Năm 1937 lập gia đình với Vũ Mỵ Lương, sinh được một bé gái,
tên là Mỵ Hằng. Vũ Trọng Phụng bị lao, nhưng vẫn dốc hết sinh lực
ra viết đến hơi thở cuối cùng. Xuất hiện trên văn đàn năm 1930,
năm sau, đã nổi tiếng với vở kịch Không một tiếng vang, và hai năm
sau, qua những phóng sự như Cạm bẫy người (1933), Kỹ nghệ lấy Tây
(1934), Vũ Trọng Phụng trở thành ngòi bút phóng sự nổi tiếng nhất
đất Bắc.
Năm 1936, xuất bản bốn cuốn tiểu thuyết: Giông tố,
Số đỏ, Vỡ đê, và Làm đĩ, gây xôn xao dư luận. Bệnh tật và làm việc
quá sức, Vũ Trọng Phụng mất ngày 13/10/1939 tại Hà Nội, ở tuổi 27.
Với sức sáng tác sung mãn lạ kỳ, trong 9 năm cầm bút Vũ Trọng Phụng
để lại trên dưới 30 truyện ngắn, 9 cuốn tiểu thuyết, 8 thiên phóng
sự, 6 vở kịch... Phần lớn là những tác phẩm có giá trị.
Sinh cùng năm với Hàn Mặc Tử và mất trước Hàn Mặc
Tử một năm, Vũ Trọng Phụng cùng với Hàn Mặc Tử và Bích Khê, là ba
thiên tài mệnh yểu của văn học Việt Nam trong thế kỷ XX.
Ở miền Bắc, trong suốt thời gian dài, từ thời kỳ
Nhân Văn Giai Phẩm đến giai đoạn đổi mới, Vũ Trọng Phụng bị coi
là nhà văn phản động, có tư tưởng chống cộng.
Vũ Trọng Phụng bị loại trừ khỏi văn học Việt Nam
vì người ta tìm thấy : "Trong di sản Vũ Trọng Phụng có một
bài báo dài nhan đề "Nhân sự chia rẽ giữa Đệ Tam và Đệ Tứ,
ta thử ngó lại ... (1937), đã tạo thuận lợi quyết định cho ý đồ
loại trừ Vũ Trọng Phụng khỏi văn học sử nước nhà" (trích bài
Một khía cạnh ở nhà báo Vũ Trọng Phụng : người lược thuật thông
tin quốc tế của Lại Nguyên Ân, Tạp chí văn học, tháng 12/ 1989).
Bài báo có tên đầy đủ là "Nhân sự chia rẽ giữa
đệ tứ và đệ tam quốc tế, ta thử ngó lại cuộc cách mệnh cộng sản
ở Nga từ lúc khỏi thủy cho đến ngày nay" in trên Đông Dương
tạp chí số ra ngày 25/9/ 1937.
Ngoài ra, những cố gắng của Trương Tửu và Trần Thiếu
Bảo (nhà in Minh Đức), in và giới thiệu lại tác phẩm của Vũ Trọng
Phụng trong thời kỳ Nhân Văn Giai Phẩm, càng làm tăng các tội "phản
động" và "làm mật thám cho Tây" mà người ta gán cho
nhà văn họ Vũ.
Do ảnh hưởng sâu rộng từ bài viết triệt hạ thâm độc
Vũ Trọng Phụng của Hoàng Văn Hoan và các tê-no khác như Nguyễn Đình
Thi, Vũ Đức Phúc... Vũ Trọng Phụng bị khai trừ hẳn trên văn đàn
miền Bắc.
Đến thời kỳ đổi mới, tác phẩm của Vũ Trọng Phụng
mới thực sự được in lại, với Tuyển tập Vũ Trọng Phụng do Nguyễn
Đăng Mạnh soạn và viết bài giới thiệu, nhà xuất bản Văn Học in năm
1987, và lễ kỷ niệm 50 năm ngày mất Vũ Trọng Phụng tại Văn Miếu
Hà Nội ngày 12/10/ 1989.
Từ sự "phục hồi" này, nẩy sinh một loạt
nhận định mới, nhiều người không ngần ngại "chuyển hướng",
biến Vũ Trọng Phụng thành nhà văn "cách mạng", thậm chí
một "chiến sĩ cộng sản", đại biểu tầng lớp nông dân, cầm
bút chống lại thực dân phong kiến.
Truy lùng sự thật
Thực ra Vũ Trọng Phụng không phải là nhà văn tranh
đấu, hiểu theo nghiã cách mạng. Ông cũng không chống Pháp, theo
nghĩa thông thường.
Vũ Trọng Phụng là một nhà văn, một nhà văn đích thực,
viết về sự tha hoá của con người. Tác phẩm của ông, phát xuất từ
xã hội Việt nam dưới thời Pháp thuộc, những năm 30-40, với tất cả
những tệ đoan của thời đó, nhưng Vũ Trọng Phụng không quy kết trách
nhiệm cho tập đoàn lãnh đạo là chính phủ bảo hộ, hoặc nhà vua Annam,
mà ông đào sâu hơn, điều tra mỗi hành động của cá nhân con người,
để xác định trách nhiệm mỗi cá nhân trước bổn phận và đạo đức sống
của chính mình.
Trong những truyện ngắn đầu tiên như Một cái chết
(1931), Bà lão lòa (1931), ông đã nêu đích danh thủ phạm của những
cái chết bi thương, đói khát, là lòng dạ ác độc, không cưu mang
nhau, giữa người với người.
Chính vì điểm ấy mà Vũ Trọng Phụng khác những nhà
văn cùng thời. Tác phẩm của ông không bị giới hạn trong luận đề
chôn xã hội cũ, như phần lớn các thành viên Tự Lực văn đoàn, ông
cũng không tố cáo những bất công của xã hội thực dân như các ngòi
bút hiện thực phê phán.
Vũ Trọng Phụng là nhà văn tả chân đúng nghiã nhất
của hai chữ tả chân : nghiã là ông chỉ truy lùng sự thực, ông chỉ
đi tìm sự thực về con người mà thôi. Vì vậy, tác phẩm của Vũ đạt
tới sự phổ quát : những nhân vật của Vũ có thể tìm thấy trong bất
cứ xã hội nào mà tham nhũng và tiền bạc làm chủ, xưa cũng như nay,
Đông cũng như Tây.
Tác phẩm Giông tố
Giông tố không phải là quyển tiểu thuyết như Tắt
đèn của Ngô Tất Tố, hay Đoạn tuyệt của Nhất Linh. Có nghiã là nó
không chỉ tố cáo sự thối nát trong chế độ làng xã thôn quê, sự bóc
lột người cùng đinh của bọn giàu có, quan lại, ở nông thôn, của
một thời Pháp thuộc, như Ngô Tất Tố. Nó lại càng không đả phá chế
độ gia đình trị trong xã hội cổ truyền đầu thế kỷ XX, như Nhất Linh.
Vũ Trọng Phụng trình bày con người của mọi thời dưới
khía cạnh thực nhất: Đó sự thay lòng đổi dạ của con người trong
một môi trường xã hội mà tiền bạc có thể chi phối tất cả.
Vũ Trọng Phụng viết về sự tha hoá của con người trong
khi các tác giả khác mới chỉ đề ra những nạn nhân của chế độ, như
Loan trong Đoạn tuyệt, nạn nhân của chế độ mẹ chồng nàng dâu ; Dậu
trong Tắt đèn, nạn nhân của sưu cao thuế thuế nặng, của quan lại
dâm ô ; Bính trong Bỉ vỏ, nạn nhân sự phản bội của người tình, sự
tàn ác của cha mẹ, sự đoạ đầy của xã hội, v.v...
Nhân vật của Vũ Trọng Phụng khác hẳn: trong Giông
Tố, chúng ta không tìm ra được khuôn mặt nào đáng thương quá đáng,
cũng không tìm thấy khuôn mặt nào đáng ghét quá đáng, kể cả Nghị
Hách và Thị Mịch, là hai đối trọng, kẻ hiếp dâm và kẻ bị hiếp.
Trong Giông tố, (cũng như trong Vỡ đê và Số đỏ),
không hề có sự chia đôi giữa nạn nhân và thủ phạm, vì thế mà những
người phê bình như Trương Chính, quá quen với lối phân chia tốt
xấu, không thể hiểu được sự phức tạp của con người Thị Mịch.
Nghị Hách là một triệu phú, chuyên dùng sự khủng
bố, chuyên mua tất cả, làm xong tội ác cũng trả giá bằng tiền. Sau
khi hiếp dâm Thị Mịch, Nghị Hách đã dùng tiền và thế lực mua chuộc
quan lại, đổi ông huyện thanh liêm đi chỗ khác, sai người giải truyền
đơn giả cộng sản để ghép tội dân làng,
Vũ Trọng Phụng viết :
«Đến hôm quan huyện và quan đồn về khám xét cả làng
thì sự khủng bố lại càng hoàn toàn, lại càng đầy đủ. Bầu không khí
hầu như không thở được nữa. Trẻ già lớn bé đều đã tái xanh mặt mũi
khi thấy ông chánh hội, ông phó hội, ông lý trưởng, ông phó lý,
người nào cũng run như cày sấy ở trong phòng hội đồng của làng,
trước một hộ râu vênh vểnh của ông quan đồn và bốn cái lưỡi kiếm
sáng quắc ở miệng súng của bốn bác lính khố xanh.
Ông đồn giơ miếng vải đỏ và những mẩu giấy trắng
chữ tím ra, để mắng bọn lý dịch như tát nước vào mặt họ. Trẻ con
người lớn đứng xem đen ngòm... Một người lính quát một tiếng, thế
là cả cái đống người tò mò ấy tan tác ra như một đàn ruồi ở sau
mông con bò, lúc bị cái đuôi bò đập một cái vậy.
Tối mặt tối mũi lại, một đứa trẻ hoảng hốt cắm cổ
chạy, thế nào ngã đánh bõm một cái xuống ngay ao. Tuy vậy mà bọn
người lớn, sợ sệt quá, cũng không dám vớt. Khi quan huyện phải quát
xuống vớt, mới có một anh chàng lực điền chắp tay vái mấy cái rồi
cởi áo ra, nhảy xuống ao mò đứa bé con...
Rồi bọn lý dịch phải theo ông đồn và ông huyện ra
xe hơi lên tỉnh. Hôm sau, họ được về thì lại đến lượt ông đồ phải
gọi lên tỉnh có việc quan. Rồi ông đồ cũng về. Thế là cả bọn đều
là những cái trứng để đầu đẳng.
Ngoài cái kiện đua hơi với ông nghị giàu có, hách
dịch nhất. Chưa biết được thua thế nào, mấy người còn lo sốt vó
về tội canh phòng bất cẩn, dung túng kẻ phản nghịch trong làng,
hoặc ở ngoài đến tuyên truyền ở làng, và dạy học trò mà không có
phép mở trường tư. Cả làng đều nằm mê thấy toàn những ngục tù, những
hình phạt.
Lại đến hôm thấy cái tin ông huyện cũ phải đi, để
cho ông khác về thay. Thì cả làng ai cũng tin chắc chắn, y như được
ông thành hoàng báo mộng cho vậy, là ông đồ và bọn lý dịch đã ký
vào đơn kiện thế nào rồi cũng vì một việc cô Mịch bị hiếp mà mất
chức, mà ngồi tù!» (trích Giông tố, trong Tuyển tập Vũ Trọng Phụng,
nxb Văn Học, 1987, trang 254).
Đoạn văn trên đây, không hề mô tả dân làng như những
nạn nhân vô tội, điều mà chúng ta thường thấy trong những tác phẩm
hiện thực thời ấy.
Vũ Trọng Phụng thoát khỏi lối trình bày một chiều
phân chia nạn nhân và thủ phạm, ông mô tả dân làng, dưới những nét
hiện thực tả chân : khi có việc tố tụng, mới thấy tính chia rẽ và
nhu nhược không những của dân quê mà còn cả bọn lý dịch. Sự sợ sệt
của họ trước bất cứ việc gì dây dưa tới cửa quan, càng khiến bọn
nha lại dễ dàng khu xử theo luật tắc của đồng tiền, mà những kẻ
như Nghị Hách, có đầy đủ phương tiện để chi phối toàn bộ guồng máy
quan trường theo ý mình.
Trong Vỡ đê, Vũ Trọng Phụng trình bày vấn đề tranh
đấu của người dân đi hộ đê. Mặc dù có Phú, một thanh niên có học,
biết luật, đứng lên dẫn đầu cuộc tranh đấu cho quyền lợi lương bổng,
nhưng họ cũng vẫn trong tình trạng ô hợp, xung động, mất trật tự,
chỉ cần mấy lời đe dọa của lũ nha lại, là tất cả đều tan rã, không
đủ khí phách để đi đến cùng. Hai nhược điểm chính của người dân
nước ta là chịu nhẫn nhục và không kiên quyết, cho nên họ không
thể đấu tranh giành quyền sống, giành tự do, dân chủ được.
Toàn bộ tác phẩm của Vũ Trọng Phụng nói lên điều
đó như một lời tiên tri và vẫn còn đúng tới hôm nay. Vũ Trọng Phụng
muốn nói : phải trách mình chứ đừng nên trách người.
Những nhân vật người Pháp trong tiểu thuyết của ông,
thường không phải là bọn tham quan ô lại, mà bọn tham ô, thường
là người Việt. Chính người Việt đã xử tệ với dân Việt, chính người
Việt đã tham nhũng, tồi tàn, đã làm bẩn xã hội Việt.
Vì thế, ông không trình bầy một xã hội chia hai,
một bên là bọn quan trường Pháp thuộc tàn nhẫn, đẫm máu người và
một bên là đám dân đen Việt Nam trong sạch và vô tội bị thực dân
bóc lột đoạ đầy, mà ông trình bày sự ti tiện của con người trước
áp lực của kim tiền và tham nhũng. Tác phẩm của ông đào sâu xuống
cái thấp hèn của con người, cái thối nát của chính những người Annam,
những tri huyện, tổng đốc, đã lạm quyền, những bọn cai đội, lý dịch
đã ra tay đàn áp, bóc lột dân nghèo.
Vũ Trọng Phụng đã sớm nhìn thấy trách nhiệm của người
mình đối với người mình. Thấy nước mình tàn tệ như thế là vì người
mình thối nát, ông không đổ lỗi cho thực dân Pháp, cho chính quyền
thuộc địa, nghiã là ông không che đậy trách nhiệm cá nhân của người
Việt, trước tình trạng thê thảm của dân Việt: quan trường tham nhũng,
người dân ù lỳ, nhẫn nại, chỉ biết sợ sệt, chịu đựng, không biết
đoàn kết, không có đầu óc đấu tranh.
Tất cả những nhược điểm ấy của người Việt, được Vũ
Trọng Phụng đề cập từ năm 1936, đến nay vẫn không thay đổi, và đó
là lý do giải thích tại sao chúng ta vẫn còn là một trong những
nước cuối cùng, tồn tại một chế độ toàn trị, trong khi hầu như cả
thế giới đã loại bỏ.
Sự bất nhân trong tính người
Ở Vũ Trọng Phụng là sự phản tỉnh rất sớm về cái gọi
là «tính người». Năm 1936, khi viết ba tác phẩm chính của mình là
Giông tố, Số đỏ và Vỡ đê, Vũ Trọng Phụng mới 24 tuổi, mà ông đạt
tới độ chín của các nhà văn đứng tuổi từng trải.
Có lẽ bởi Vũ Trọng Phụng đã phải vào đời sớm, làm
nghề nhà báo, phải xông xáo trong những môi trường ăn chơi trụy
lạc, đến các cửa quan, về thôn ổ. Ngòi bút Vũ Trọng Phụng trước
tiên là ngòi bút phóng sự điều tra, văn phóng túng, trực tiếp, đốp
chát, là thứ hiện thực hàng ngày được đưa lên mặt báo.
Tiểu thuyết Giông tố gần như tổng hợp các tin vặt
có thể lượm được trên một cột báo bình dân khoảng năm 1932. Thí
dụ: tin Nghị Hách hiếp dâm một cô gái quê, tên Thị Mịch, con ông
bà đồ Uẩn. Quỳnh thôn thấy con gái trong làng bị nhục, đồng đơn
kiện Nghị Hách. Quan huyện thanh liêm muốn làm cho ra lẽ, bị quan
Tổng đốc, thân Nghị Hách, đổi đi chỗ khác... Dân làng khi chưa kiện,
biện luận hùng hồn, "nhất trí" một lòng một dạ, nhưng
khi chạm đến cửa quan thì mỗi người một bụng, không ai muốn dây
dưa, chỉ sợ tai bay vạ gió, không khéo lại vào tù...
«Tính người» trong tiểu thuyết Giông tố được phô
bày một cách phũ phàng, không thương tiếc : Từ cô Mịch, con gái
ông đồ, hiền lành, ngây thơ, quê mùa, đã hứa hôn với Long, một thanh
niên đứng đắn. Mịch ban đầu là nạn nhân, bị hãm hiếp, được dân làng
thương xót, rồi Mịch có mang, bị mọi người đàm tiếu, khinh bỉ.
Tú Anh, con trưởng của Nghị Hách, tưởng là một nhân
vật tốt, muốn cứu vớt thanh danh gia đình Mịch, đã bắt buộc bố phải
cưới Thị Mịch làm vợ lẽ ; nhưng để thực hiện chương trình phúc thiện,
Tú Anh đã dùng những thủ đoạn đen tối, lừa dối hai người tình Mịch
và Long làm cho họ hiểu lầm nhau.
Khi trở thành vợ bé Nghị Hách, một bước lên «bà lớn»,
Mịch cảnh vẻ, quát tháo con ở, ngoại tình với Long, dâm đãng như
bất cứ người đàn bà có tiền, có thế lực nào. Ông bà đồ, cha mẹ Mịch
ngày trước thanh bần trong sạch, tôn trọng đạo đức thánh hiền, nay
vểnh vao trong chiếc xe hơi của Nghị Hách, dạo phố Hà nội, như những
kẻ giàu mới phất, mặt mũi phởn phơ, không kém gì hạng người mà ngày
trước ông bà đã từng khinh bỉ. Chính bản thân Mịch cũng thù ghét
cha mẹ ở thái độ đổi trắng thay đen, đã bán khoán mình với giá rẻ
cho Nghị Hách để hưởng giàu sang.
Đầu óc rửa thù bao trùm lên toàn thể nhân vật trong
tiểu thuyết : gia đình Nghị Hách là một cuộc ân oán trên hai thế
hệ với những oan nghiệt do chính Nghị Hách gây ra. Dùng tất cả những
thủ đoạn đê hèn để làm giàu và tiến thân, Nghị Hách là một trường
hợp đặc biệt của tội ác: hiếp dâm, giết người, không hề ngần ngại,
miễn sao đạt được hai mục đích: thỏa mãn tính dâm dục và thành công
trong địa hạt tiến thân. Chính đứa con trai của Nghị Hách xét đoán
cha như sau: «Cái thằng cha ấy nó đẻ ra moa, chính là vì một phút
điên rồ của xác thịt đấy!...
Cũng vì thế mà lúy bỏ ma me, để ma me nghèo, chết,
rồi bây giờ lúy lại chực từ nốt cả moa! Các đằng ấy bảo vì lẽ gì
tớ lại không rửa thù?» (trang 244).
Sự rửa thù, trong tác phẩm, từ trong gia đình ra
đến xã hội, không chỉ có trong gia đình thối nát của Nghị Hách,
mà trong cả gia đình Thị Mịch, đối cảnh của Nghị Hách, cũng không
thoát khỏi : Bà đồ Uẩn, trong sự giàu sang, hãnh diện vì trả thù
được bọn dân làng, đã từng khinh bỉ, riếc móc con gái bà.
Mịch trước khi bị hiếp dâm đã yêu Long, hai người
đã chuẩn bị cưới hỏi. Sau khi bị nhục, Mịch nghĩ mình không còn
xứng đáng với người tình, đã treo cổ tự vẫn nhưng không chết, Long
đã hiểu cho tình cảnh Mịch, nhưng rồi sau đó, bị nghi ngờ chiếm
hữu, Long xa lánh dần.
Mịch đi từ vị trí một người chọn chết để giữ thanh
danh và trong sạch với người yêu, sang vị trí một người bất cần,
trong Mịch chỉ còn lại sự căm hờn cho nhân tình thế thái:
«Trước kia Mịch tự tử là vì ái tình. Bây giờ Mịch
không được yêu, thì Mịch chỉ trông thấy sự căm hờn mà thôi. Mà sự
căm hờn chỉ nuôi, chứ không giết» (trang 335)
« Mịch đối với Long chỉ còn sự căm hờn» (trang 357).
Đối với cha mẹ, Mịch cũng bị oán thù chi phối :
«Mịch thấy mẹ mình như là hèn hạ quá, nhẫn tâm quá»
(trang 359)
«Mịch oán giận mẹ. Căm tức bố, khinh bỉ anh» (trang
396).
Giông tố là thảm kịch về sự thấp hèn bất tín của
con người trên mọi lãnh vực, không ai có thể tin được ai, không
ai có thể nhờ cậy được ai. Từ trong ra ngoài, từ anh em đến cha
mẹ, từ vợ đến chồng, cha đến con, tất cả đều sống trong lừa dối,
bất mục, một vòng loạn luân khép kín: Tội ác và lừa bịp gieo rắc
khắp nơi, nên không thể biết hậu quả chỗ nào mà tránh.
Bộ ba tiểu thuyết then chốt: Giông tố, Số đỏ và Vỡ
đê, đã xây dựng nên vũ trụ Vũ Trọng Phụng, một vũ trụ đen tối mà
con người đối xử với nhau không hơn gì loài thú.
Khía cạnh bất nhân trong nhân tính, sau này chúng
ta thấy lại trong tác phẩm của Nguyễn Huy Thiệp.
Vũ Trọng Phụng là nhà văn Việt Nam đầu tiên đã phanh
phui «thú tính» nơi con người, kể cả những người được coi là «hiền
lành, chân thật». Trong khi những tác giả hiện thực cùng thời mới
chỉ phân chia xã hội thành hai lớp lang tốt và xấu, đề cao cái tốt
và hạ bệ cái xấu.
Vũ Trọng Phụng đi trước thời đại, bước lên trên lối
phân tích luân lý giáo khoa đó, ông tả chân một xã hội hai mặt với
những con người hai mặt, dùng đối thoại và độc thoại nội tâm của
các nhân vật, như một phương pháp thám hiểm vùng tiềm thức của con
người, ở thời điểm những năm 30 của thế kỷ trước.
|