|
Xuân
về trên quê hương chưa anh
Nhã Trân
Xuân về trên quê hương
chưa anh
Ngày đầu năm em bé xanh xao
vất vưởng lang thang trên bãi rác
nhặt nhạnh hôi tanh kiếm sống
tương lai mịt mù tựa tối ba mươi
Xuân về trên quê hương
chưa anh
Nơi mái bạt lều xiêu
bữa cơm mùng một chỏng chơ tạp nhạp
ông lão bệnh không tiền thang thuốc
Gánh hàng rong nào kiếm được là bao
Xuân về trên quê hương
chưa anh
Cô công nhân buồn tủi nhớ nhà
cực nhọc trọn năm không tiền mua vé Tết
Hai xuân rồi chưa về thăm mẹ
chốn quê nghèo dứt ruột ra đi
Xuân về trên quê hương
chưa anh
Bà cụ thương đứa con "xuất khẩu
lao động" quê người bị bóc lột tận xương
Đất lạ thân côi chịu ức hiếp trăm đường
Kẻ trách nhiệm phủi tay, đô la bỏ túi
Xuân về trên quê hương
chưa anh
Ngày xuân nơi chốn nhớp nhơ
thiếu nữ, trẻ thơ nhục hình vẫn gánh
Đời nô lệ cam thân vùi dập
Kẻ thế quyền đồng lõa, làm ngơ
Xuân về trên quê hương
chưa anh
Dân oan chưa hết dãi dầu
chiếu đất màn trời van cầu công lý
Vừơn ruộng mấy đời chắt chiu tích lũy
“Giải phóng mặt bằng" - một phút trắng tay
Xuân về trên quê hương
chưa anh
Tín đồ ba miền chưa nguôi bi phẫn
Đất Thánh bao năm sở hữu quang minh
Ngày một ngày hai thành đất "nhân dân"
Đòn vọt không nương cha, cố
Tù đày bất kể ni, tăng
Xuân về trên quê hương
chưa anh
Tuổi trẻ ngỡ ngàng chua xót
Giang sơn gấm vóc
xương máu cha ông phơi trải ngàn đời
Đất vàng biển ngọc
kẻ cầm quyền tự ý hiến ngoại bang
Xuân về trên quê hương
chưa anh
Nam Bắc Trung đau thảm họa môi sinh
ô nhiễm, phá rừng, lấp sông, xây đập
Tài sản thiên nhiên cạn kiệt
mặc cháu con gánh lấy về sau
Lụt lội tai ương thiệt hại trăm đầu
Việt Nam chịu
Ai bình chân như vại ?
Xuân về trên quê hương
chưa anh
Sao bất công chồng chất
công lý một chiều
tự do bánh vẽ
nhân quyền chót lưỡi đầu môi
kẻ chức trọng tham ô ngang ngược
người dân lành bầm dập tả tơi
Xuân về trên quê hương
chưa anh
Sao ánh xuân chưa xua bóng tối
gió xuân xoa dịu niềm đau
để Mẹ Việt Nam thôi gạt lệ sầu
khắc khỏai đợi một mùa xuân thật sự
|