Trường Sa nỗi đau Tổ Quốc
Nhã Trân


Gió đông bắc hôm nay như buốt giá,
như thoảng hờn uất vọng tận Trường Sa…
Tiếng ngỡ ngàng đau đớn - tiếng Việt Nam,
khi pháo Hán xé tan trời biển vắng…
Máu quân Việt trào tuôn trên cát trắng…
Xác người Nam tàu bọc - vẫn còn nguyên,
hăm mấy năm bên phiến đá ưu phiền;
chiều buồn ngắm cánh hải âu gió lướt…

Tôi khôn lớn theo Nhục Hèn Thế Nước.
Chân chưa lần nương cát trắng Trường Sa.
Mắt chưa xanh màu biển đảo Gạc Ma.
Tai chưa rít tiếng gió mùa Nam Yết.
Sao tim vẫn nhói đôi niềm u uất!
Sao lòng đầy những bứt rứt khôn khuây!
Ngày hôm nay. Năm ấy. Giữa trời mây,
Biển Đông thắm thêm những dòng máu Việt.

Trường Sa ơi! Tận phương trời cách biệt
còn nghe hòa gió chướng nỗi hờn căm.
Biển Đông ơi! Trong sóng lộng ngàn năm
hồn tử sĩ Lạc Hồng còn hiển hiện.
Thảm san hô còn rực màu máu Việt.
Rặng đá vôi, hay xương trắng người Nam?
Một giang san, hai mối nghiệt oan:
thế lực ngòai - trong: Xâm Lăng - Bán Nước.
- Ai cậy thế, chiến tàu đem đánh úp,
nã pháo giết người, chiếm đoạt Gạc Ma?
- Ai làm ngơ dù nghiêng ngả sơn hà,
thêm cấu kết, để gà nhà rắn cắn?

Trường Sa ơi! Dẫu mưa rào, bão đắm,
đêm âm u - hãy rực mắt hải đăng.
Nhặt củi đau thương ta chụm lửa hờn căm;
Xua bóng tối. Một lần. Và mãi mãi.

Việt Nam ơi! Phải ngàn năm tránh hận!
Đừng để một mai trọn Tổ Quốc rơi vào
chua xót tang thương vòng đô hộ thuở nào;
nhục nhã cúi đầu nhìn giống nòi tuyệt diệt!

Dân ta ơi! Đứng lên! Giờ đã điểm!
Trống Diên Hồng lồng lộng tiếng còn đây.
Lời Núi Sông chờ ta đáp - HÔM NAY!..…

 

Ngày Trường Sa 14/3/2011