Những cái vỏ ốc thối và máu

Nguyễn Đình Chính

 

chúng ta đang sống trong một thế giới

khắp mọi nơi

vung vãi

vô vàn vỏ ốc thối

những mảnh sắc nhọn

đêm ngày chầm chậm cứa vào tâm hồn ta

rỉ máu

đau đớn ngàn lần

 

em bảo hãy chạy đến đây

ngả vào vòng tay mềm mại

và… và…

ngủ đi

ngoan nào

lãng quên giấc mơ tình yêu

 

nhưng em ơi

ngột ngạt

trong giấc mơ

mùi vỏ ốc thối

sặc sụa

máu

ngập ngụa

 

mi (zê) không thể chịu nổi sự vô cảm

 

trợn trừng mắt nhìn

chiếc lá xanh đang uốn cong trên cành

ánh nắng mùa xuân thơm mùi mật ong

ánh nắng không vỏ ốc thối

ánh nắng không máu

 

chúng ta phải dìu nhau

chạy thoát ra khỏi những cơn lên đồng ngu xuẩn

quét dọn con đường hàng ngày vẫn đi

chùi sạch sẽ chỗ ngồi

tẩy rửa thói quen nô lệ

trải rộng tâm hồn hoa vàng huyền thoại

đón chờ ánh nắng tự do bay về

 

nhưng có thể tất cả

chỉ là những ảo giác tập thể mù loà

 

chúng ta vẫn phải đang sống trong một thế giới

sặc sụa mùi vỏ ốc thối

và máu

máu vẫn chảy ngày đêm

đau đớn ngàn lần

 

10 -2010

 

 

 

Bài thơ thắp đèn

Nguyễn Đình Chính


(Tặng bạn K.I)

 

Thắp đèn lên

góp một niềm vui nhỏ

chung triệu niềm vui ánh lửa đồng bào

những ngày này ta nắm chặt tay nhau

nắm thật chặt

cố gắng chạy

chạy

chạy chạy

băng qua vũng bùn nỗi buồn cúi đầu nô lệ

rửa mặt thật sạch

hàng triệu hàng triệu người

đang hiện rõ mặt con người

hiện rõ

mặt con người (không phải mặt con vật)

ngẩng lên

không còn sợ hãi

 

xin lỗi – đếch thể hiểu được

tức cười

thật là thê thảm

tại sao mà lâu nay lại sợ thế nhỉ

thật ra chúng nó chỉ có một dúm

mấy chục thằng bệnh hoạn

lai lịch mờ ám

đang chết sặc trong quyền lực và tiền bạc

 

tôi vẫn mơ tới một ngày

đi phượt cùng anh

hai thằng nằm dài trên đỉnh núi

lục túi hút chung một điếu vi na

tán lăng quăng về thơ tân hình thức

chỉ có thế

rồi tuyết lở chôn vùi năm tiếng

nhưng…

còn lâu hai thằng mới ngoẻo

xin lỗi mấy em thổ mừ cứu hộ

các anh đang thèm một ly cốt nhắc

cốt nhắc thứ thiệt

và có thể

lại một điếu vi na

và cũng có thể

hai em vén váy ngồi xuống đây

trượn mắt lên mà nghe

chẹc chẹc

đang lò mò

bò sang thơ kể

xin lỗi – tại sao thế nhỉ

tức cười

thật là vớ vẩn

ham muốn nhỏ nhoi trò chơi thơ thẩn

 

thắp đèn lên

góp lửa triệu người

mong một ngày

lửa tự do

sáng bừng đất việt

sáng bừng đất việt

sáng bừng đất việt

 

09-2010

 

@nguyentrongtao.org