|
Phá
rừng và Trồng rừng
Đào Hiếu
Có
anh bạn đi Trung Quốc về, nói: Hàng Châu đẹp quá. Hỏi: đẹp ở chỗ
nào thì đáp: nó có nhiều rừng, rừng ở ngay trong thành phố, xanh
mát, yên tĩnh. Công viên như rừng mà đường phố cũng như rừng, đặc
biệt là rừng trúc.
Nhưng không phải chỉ có Hàng Châu, Singapore, Kuala
Lumpur hay Paris, Boston, Washington DC đều có rừng ngay trong thành
phố. Ý niệm “thành phố rừng” đã có từ lâu lắm. Khi triều đại các
vua Louis bên Pháp xây dựng điện Versailles thì đó cũng là nơi rừng
tiếp giáp rừng, các Sa hoàng xây Cung điện mùa Hè ở Saint Petersburg
cũng đã trồng cả những khu rừng bạt ngàn trong khuôn viên mênh mông
của mình.
Đà Lạt của Việt Nam cũng là một thành phố rừng. Nhưng
đó là Đà Lạt của ngày xưa, thuở người ta còn biết quý rừng, biết
trân trọng từng ngọn thông, từng tán lá. Ngày nay Đà Lạt đang bị
“quy hoạch” phân lô, bán nền nhà… Rừng bị đẩy lùi về phía xa, phía
những dãy núi…
Nhật ký Đỗ Thọ có kể một giai thoại: Ngày nọ, Tổng
thống Ngô Đình Diệm lên nghỉ mát ở Đà Lạt. Buổi sáng như thường
lệ ông mở cánh cửa sổ để ngắm rừng thông thì ngạc nhiên khi nhìn
thấy một khoảng trống ở cuối tầm mắt. Ông gọi điện thoại cho thị
trưởng Đà Lạt. Thị trưởng sợ quá, lập tức có mặt. Vừa đẩy cửa bước
vào, chưa kịp vái chào “cụ” thì cái gạt tàn thuốc đã bay thẳng vô
mặt. Không dám né tránh, thị trưởng run rẩy thưa: “Bẩm cụ, cụ có
điều chi dạy bảo?”. Ông Diệm hét lên: “Ai chặt rừng?!”.
Phải chi chúng ta cũng biết yêu rừng như ông Diệm
thì hy vọng có thể cứu được Đà Lạt.
Bạn tôi là giáo viên cấp ba, sau 75 bị “mất dạy”
chuyển nghề chạy xe ôm. Từ Quy Nhơn anh bạn tót lên Gia Lai kiếm
sống. Ngày ngày anh chở dân buôn qua lại, dọc biên giới Campuchia.
Đó là các chị buôn thuốc lá, nhu yếu phẩm, đó là các tay lâm tặc
vô rừng buôn gỗ lậu, cần những tay lái gan dạ thuộc lòng các trạm
kiểm lâm, luồn lách, băng rừng vượt suối vào sâu trong rừng giao
dịch làm ăn với các “đối tác” sơn lâm khác.
Đồng nghiệp và cũng là đồng hương của anh là một
gã hồi nhỏ bị “té vô thùng đinh” nên mặt lồi lõm trông rất ngầu.
Gã có một chiếc BS tức là chiếc xe máy hiệu Bridgestone hai thì
chạy xăng pha nhớt. Loại xe này rất đắc dụng đối với đường rừng
hiểm trở vì nó chạy mát máy. Những tay lâm tặc có vẻ ưa chuộng gã
hơn anh bạn tôi vì gã rất dày dạn và quan trọng hơn: gã hiểu biết
nhiều về gỗ của rừng Gia Lai, tất nhiên không phải nhờ vào trình
độ văn hóa lớp Bốn của gã, mà nhờ đã lăn lộn với nghề cưa xẻ gỗ
nhiều năm trên địa bàn này.
Các tay lâm tặc từ các nơi về Gia Lai tìm mua gỗ
vừa nhờ gã đưa rước vừa nhờ gã mách nước cho chỗ nào có loại gỗ
quý mà bọn họ cần mua. Ban đầu các lâm tặc chỉ trả tiền xe ôm, cộng
chút ít tiền “bo”, về sau thấy gã xe ôm nọ lanh lợi quá, đắc dụng
quá, thấy vai trò của gã như một cố vấn, chẳng những về nghề gỗ
mà còn về cách luồn lách tránh né hoặc mua chuộc kiểm lâm nên các
đại gia buôn gỗ nọ phải thỏa mãn một số yêu sách của gã, chẳng hạn
như khi chở gỗ về đồng bằng, họ bằng lòng cho gã “ké” chừng 5 hoặc
10 mét khối gỗ của gã.
Nhờ khai thác nhiều đại gia như thế nên gã đã đưa
ra thị trường khá nhiều gỗ mà không cần xin giấy phép gì cả. Gã
trở nên giàu có. Gã từ giã nghề chạy xe ôm và trở thành một tay
buôn gỗ lậu chuyên nghiệp.
Nhưng bước ngoặt đời gã bắt nguồn từ khi gã trúng
đợt gỗ pơ-mu.
Pơ-mu (fokienia) là một loại gỗ rất quý hiếm, còn
có tên gọi là “bách Phúc Kiến” mùi thơm, vân gỗ đẹp, nhìn bề ngoài
nó rất giống gỗ thông nhưng trong khi thông là một thứ gỗ xấu, chỉ
dùng làm giàn giáo, đóng bàn ghế loại bình dân thì pơ-mu là gỗ quý,
không hề bị mối mọt, bền chắc, người ta dùng nó để chế tác các mặt
hàng gỗ mỹ nghệ và trang trí nội thất cao cấp, ngoài ra rễ cây pơ-mu
còn có tinh dầu rất quý được chưng cất dùng trong ngành hóa mỹ phẩm
và trong y học. Cây pơ-mu đã được đưa vào sách đỏ Việt Nam năm 1996
vì đang có nguy cơ tuyệt chủng.
Khi phát hiện ra loại gỗ này gã đã trà trộn nó với
gỗ thông và kiếm lời gấp trăm lần số vốn bỏ ra. Có thể nói gỗ pơ-mu
là chiếc đũa thần đưa gã lên hàng đại gia từ đó.
Khi đã có nhiều tiền, gã loại bỏ các đối thủ như
chi Tư, chị Bạch… làm bá chủ võ lâm, phô trương thanh thế, mua chuộc,
cấu kết với giới cầm quyền các cấp kinh doanh nhiều lãnh vực khác
như đá granit, địa ốc…
Hệ thống ngân hàng trở thành đồng minh thân cận của
gã.
Các dịch vụ của gã nghe thì to lớn, “tầm cỡ” “đẳng
cấp”… nhưng thực chất là chặt rừng bán gỗ làm giàu.
Còn anh bạn giáo viên của tôi, đồng nghiệp của tên
lâm tặc kia thì nay đã trở lại nghề dạy học. Và thỉnh thoảng trong
chút men rượu, anh cũng không quên “khoe” mình từng là chiến hữu
của đại gia đó!
Cây
đước tự mọc thành rừng trong nhiều ngàn năm. Lửa trời cũng từng
đi qua trong những mùa khô hanh, đốt phá rừng. Chiến tranh cũng
từng đến, bom lân tinh thiêu rụi từng mảng, rồi con người chặt cây
làm nhà, hầm than, thả bè trôi về phố chợ làm vật liệu xây dựng.
Nhưng những khu rừng ngập mặn vẫn tồn tại. Cây đước tự phát triển,
biết cách để sinh tồn, biết sinh đẻ, nhân giống, biết xếp hàng thành
rừng. Những thế hệ rừng nối tiếp, sinh rồi diệt, diệt rồi sinh cũng
giống như cỏ trên thảo nguyên mênh mông không ngừng sinh diệt mà
vẫn tồn tại.
Cây đước già ra hoa kết trái. Trái nó dài chừng hai
gang tay, mình tròn, treo lủng lẳng như những trái dưa chuột dài
ốm nhách. Hàng triệu trái đước đong đưa chực chờ phía trên mặt nước,
phía trên mặt bùn nhão, như một thế hệ đông đảo những cư dân mới,
sẵn sàng thả mình cắm phập một đầu xuống bùn để xác định chỗ đứng,
xác định sự góp mặt của mình trên mặt đất.
Từ chỗ vừa “cắm dùi” ấy, chúng sẽ lớn lên thành khu
rừng mới, vươn những ngón chân dài bấu vào đất, bám trụ vững chắc
như “kiềng ba chân”, thân thì ngoi lên khỏi mặt nước, mọc ra những
cái nhánh, phủ xanh một vùng lãnh thổ.
Mặc cho con người tàn phá, rừng vẫn tự tái tạo, vẫn
sống và ôm ấp, bảo lãnh, che chở cho cả một hệ sinh thái đa diện
dưới chân nó: con người, con cua, con còng, con cá. Và chim chóc,
khỉ, rắn, cá sấu. Và ong.
Cũng có khi, do tham vọng, con người hối hả tàn phá
rừng với tốc độ nhanh gấp mấy lần một chu kỳ sinh trưởng. Rừng hở
lưng, lạnh gáy, lạnh xương sống. Rừng thấy trống trải và yếu đuối
trước những cơn bão, những trận lũ quét, những mưa nguồn.
Rừng hấp hối.
Rừng
Tây Nguyên cũng hấp hối. Những dãy núi chết phơi tấm da màu huyết
dụ giữa trời. Con người lột da rừng, trơ ra lớp thịt bầm dập bị
hun khói nám đen. Đó là những khu rừng ở Tây Nguyên đã bị hỏa thiêu
ngay trước mắt tôi, nằm chết khô giữa tro than và đất cằn, vụn nát.
Rừng Cà Mau cũng đang bị tàn phá theo từng thời vụ:
nó đang trở thành nguồn cung cấp vật liệu xây dựng cho những thành
phố, nguồn than cho những khu dân cư…
Vậy mà từng ngày vẫn có những cô gái nhỏ chèo xuồng
dọc theo những con nước len lỏi giữa rừng già, một tay quẫy mái
chèo, một tay gom những trái đước già đang nổi trôi trên mặt nước
đục.
Những chiếc xuồng lặng thầm nối đuôi nhau đi nhặt
những trái đước. Những chiếc xuồng không chở trăng sao, không chở
tao nhân mặc khách. Những chiếc xuồng đi nhặt sự sống của rừng,
những chiếc xuồng đi gom góp một thế hệ mới cho đất.
Và sau đó là những đôi chân khẳng khiu, đen đủi,
lội trong nước mặn, trong bùn sình trồng từng mầm sống xuống đất
đen.
@talawas
|