|
Du Xuân
Hạnh Chiếu
Quốc
lộ số một nối liền Nam Bắc như một đường rẽ ngôi, bên non bên nước.
Bãi Đại Lãnh cùng đèo Cả thật hữu tình. Rải rác trên mặt biển thiên
thanh, những hòn đảo nhỏ to châu đầu nói chuyện, từng mảng thạch
nhũ nhểu lên đồi non, vòng qua lượn lại rồi de ra đại dương như
đùa bỡn. Sóng biển thất thường chợt vui chợt buồn đã tập cho hòn
đảo biết chịu đựng, biết yêu thương nên nó càng trở nên đẹp lạ thường!
Tối nay, xe nghỉ lại Qui Nhơn. Quán trọ. Đường dài. Nghĩ về đời
người như ốc đảo giữa đại dương mênh mông, quên sao được hàm ân
của sóng vỗ với triều dâng...
o0o
Trên đỉnh Hải Vân, thật là không còn
gì để nói. Biển xanh biêng biếc màu trời, núi gấm lồng lộng màu
mây. Ngẩng lên bất tận, cúi xuống vô cùng. Con người chỉ còn là
một hạt bụi trong cõi hư vô. Bất chợt tôi nhớ đến hai câu chót trong
bài thơ của một thi nhân Trung Hoa:
Hoàn nhĩ thiên sinh ngã,
Hoàn ngã vị sinh thời.
Cái tôi hoàn lại đất trời,
Trả tôi mặt mũi muôn đời chưa sanh.
Mượn đôi câu thơ, tôi tặng Hải Vân
thay cho lời giao cảm sau lần đầu gặp gỡ. Bận về không biết có chơi
lâu được không? Xe xuống chân đèo, bọc quanh bãi biển rồi bất ngờ
xuyên giữa đôi bờ đại dương trước khi vào đất liền. Tuyệt quá! Lăng
Cô. Tôi nhớ hoài hai bên nước, chính giữa một con đường. Giữa đôi
bờ sinh tử, vẫn còn một lối đi.
o0o
... Hà Nội, thủ đô Việt Nam với hồ Hoàn Kiếm đẹp và lặng yên, không
ồn ào như TP. Hồ Chí Minh. Rồi cũng có mùa xuân tôi ra thăm Hà thành.
Đến chùa Trường Lâm là tám giờ tối. Trời lạnh. Vừa đặt chân xuống
xe, tôi sững người. Các cụ già đang đứng trong mưa phùn gió rét,
thắc thỏm mong chờ quý cô. Một cụ đã ôm chằm lấy tôi: - Già đợi
các sư ở đây đã lâu lắm rồi. Tôi vịn chặt đôi vai gầy của cụ và
nhìn thật sâu. Cụ nhoẻn miệng cười, không còn một cái răng. Tôi
thấy cả bầu trời Xuân trong nụ cười ấy.
o0o
Đó là những trích đoạn nhật ký, tôi
đã viết lại trong chuyến đi từ Nam ra Bắc vào mùa Xuân năm ấy. Chuyến
đi còn dài và dĩ nhiên nhật ký cũng còn dài. Bởi chuyện một ngày
đâu không là chuyện một đời người trong từng khoảnh khắc. Nhưng
thôi, nhắc lại bao nhiêu đó cũng tạm đủ để nhớ rồi.
Ở đây tôi không muốn nhớ để mà thương
mà tiếc, mà lưu luyến hoài niệm. Vì như thế sẽ càng làm cho lòng
mình yếu đuối, buộc ràng. Nhớ để thấy mỗi đoạn đường ta đi qua,
dù là trời xuân nhưng vẫn có đầy đủ sắc hạ, thu, đông. Và ngược
lại, trong cái hạ trưởng, thu phai, đông tàn vẫn phưởng phất hơi
hướm xuân sang. Cho nên không phải ngẫu nhiên mùa xuân trở nên rực
rỡ tươi đẹp ấm áp trong lòng muôn vật, mà tại vì có thu đông điểm
màu. Một đời người cũng thế, có đầy đủ bốn mùa.
Vua Trần Thái Tông trong bài tựa Thiền
tông chỉ nam đã nói: Tướng sanh của người là mùa xuân của năm. Trời
trong, trăng sáng, nơi nơi liễu thắm hoa hồng, muôn dặm phong quang,
chốn chốn oanh kêu bướm lượn. Tướng già của người là mùa hạ của
năm. Tiều tụy như liễu úa, tàn phai như hoa tiết xuân qua. Bóng
chiều vừa ngả non Tây, dòng nước sắp chảy về biển đông. Tướng bệnh
của người là mùa thu của năm. Rừng rậm xum xuê, một trận gió lùa
đã lơ thơ rũ rượi. Núi biếc non xanh, móc ngọc mới sa liền thành
trơ trọi. Tướng chết của người là mùa đông của năm. Cuồn cuộn việc
đời trôi chẳng đoái, vầng ô gác núi nước trôi xuôi. Thế là tròn
một vòng dạo chơi trong chốn nhân gian.
Và như thế, phải chăng du xuân là
bắt đầu dạo vào một đời người, ta không thể ở lâu trong đó được
đâu. Đi chơi rồi cũng phải về nhà. Chỉ về sớm hoặc muộn thôi. Ngày
xưa Đức Phật biết tìm đường về nhà từ năm mười chín tuổi, đến ba
mươi tuổi thì tới nhà. Còn ta? Chịu. Chưa trọn một kiếp đi rong
vẫn chưa muốn về. “Lang thang làm khách phong trần, quê hương ngày
một muôn ngần cách xa”. Hai câu thơ này của vua Trần Thái Tông,
diễn đạt rất chân xác về cuộc rong chơi của chúng ta.
Tôi nghĩ lẽ ra con người không nên
than khổ, mà phải cảm thấy sướng vì khổ mới đúng. Tại vì ta tự nguyện
mà, không có ai bắt buộc cả. Ngay khi đến trong cuộc đời này, ta
cũng tự chọn. Phật bảo chúng sanh tạo nghiệp gì thì theo nghiệp
ấy mà thọ sanh. Không ai bắt mình hiền, cũng không ai bắt mình dữ.
Không ai bắt mình vui, cũng không ai bắt mình buồn. Ta tự trói thì
ta tự mở. Thật là đơn giản. Muốn chơi xuân thì cứ đi, mà muốn dạo
hè hay thưởng thức đông sang cũng chẳng ai cấm cản. Chỉ tự ta thôi.
Song làm thế nào để về nhà mới là
điều đáng nói? Phật bảo thì cứ bỏ hết đi, nghỉ chơi mà về. Nói thế
không có nghĩa là ta từ bỏ mọi việc trên đời. Chỉ nhớ đã là trò
chơi thì không thật, sống và làm việc trong tinh thần vô úy. Không
say đắm, không tiếc nuối nhưng vẫn rất lạc quan yêu đời. Ngày xưa
vua Trần Thái Tông khổ quá, đang đêm chạy lên Yên Tử, tìm Quốc sư
Trúc Lâm đòi làm Phật ở chốn non thâm. Quốc sư nắm tay vua bảo:
“Trong núi vốn không có Phật, Phật chỉ ở trong tâm. Tâm lặng mà
biết gọi là chơn Phật. Nay bệ hạ nếu ngộ tâm này thì tức khắc thành
Phật, không nhọc tìm cầu bên ngoài”. Từ đó vương xuống núi và trở
thành vì vua ngộ đạo ngay trên ngôi cửu trùng. Trọn việc mình, vẹn
việc nước. Lịch sử Phật giáo Việt Nam đến bây giờ vẫn còn sáng chói
những “mái nhà xưa” của các đấng quân vương đời Trần. Vậy thì, rất
có thể sau nhiều chuyến du xuân mệt mỏi, ta lại trở về mái nhà xưa.
Đường về chỉ thế thôi. Ở trong tâm.
@ Đại Tàng Kinh VN
|