Trần Xuân Độ
Tên thật: Phạm Xuân Đại
Biệt hiệu do anh em đặt:
"Gan Lì Tướng Quân"
Chức vụ: Trưởng Ban Ám
Sát Đoàn
Nghề nghiệp: nguyên là thợ
sắt của hãng Cacric Hải Phòng, sau thuyên chuyển sang chi nhánh
Cacric ở Ai Lao.
Gia nhập VNQDĐ tháng 10 năm
1928.
Trích "Nguyễn Thái Học (1902-1930)' của Nhượng
Tống
Tôi muốn nhắc lại chuyện cơ quan Hàng Bột ra
đây để đánh dấu cái tinh thần cách mệnh ở phụ nữ nước nhà hồi ấy.
Đó là cơ quan của Ám Sát Đoàn, do anh Độ chủ trương.
Anh Độ, một công nhân, đảng viên ở Hải Phòng, sau sang làm thợ bên
Lào. Nghe tin Đảng sắp tổng động binh, trong túi không có sẵn một
đồng tiền, anh đã chứa một đãy gạo rang, rồi đi xuyên sơn mà về
Bắc. Anh đi trong rừng, nhiều chỗ không có đường lối. Anh cứ theo
ánh mặt trời, thẳng hướng Đông mà đi mãi. Mấy ngày sau gạo hết,
anh tìm ăn các trái cây, các thứ củ trong rừng. Ăn no bụng rồi lại
đi… Đêm thì trèo lên các ngọn cây mà ngủ! Ròng rã mười bảy ngày
như thế, anh mới về đến Hòa Bình!
Khi anh về đến Bắc, thì việc Yên Báy đã thất bại rồi! “Dậu đổ bìm
leo”… Bảo vệ cho Đảng, giữ vững tinh thần trong anh em, lúc bấy
giờ phải có một Ám Sát Đoàn thật mạnh! Anh liền tình nguyện với
anh em, cho sung vào Ám Sát Đoàn. Được anh Học và anh trưởng đồn
công nhận rồi, anh liền tổ chức nên cơ quan Hàng Bột.
Chiều hôm mồng hai tháng Ba, mật thám đến vây cơ quan. Trong cơ
quan lúc ấy có 5 người, 3 người con trai và 2 người con gái. Thấy
họ ập vào, các đồng chí ném bom và bắn súng chống lại. Hai tên thám
tử Việt Nam bị chị Tâm bắn chết! Trong khi ấy họ cũng rút súng bắn
trả. Hai anh đồng chí đã bị giết. Còn thì bị bắt cả. Bao nhiêu bom,
dao, súng đạn còn lại, đều bị bắt theo. Chị Tâm bị chúng lôi ra
đánh rất tàn nhẫn. Chúng lột trần truồng chị, rồi nắm tóc mà quật
vào tường, như chúng ta vật con chuột! Chán rồi, chúng xích tay
chị lại, và cùm xuống buồng giam. Đêm ấy, chị đã nuốt cái giải yếm
cho tắt hơi mà về dưới dạ đài. Lúc chúng rút giải yếm ở mồm chị
ra, thấy họng đầy những máu! Năm ấy chị 18 tuổi, quê quán ở Dư Hàng,
cạnh Hải Phòng. Tên ở nhà trường của chị là Lan. Vốn là con một
nhà cách mệnh bị giết về tay cường quyền, vào Đảng, chị mong đạt
được cả hai mục đích: trả thù nhà, đền nợ Nước.
Người đồng bạn của chị là Nguyễn Thị Vân, 16 tuổi, quê quán làng
Hạ Câu, huyện An Lão, tỉnh Kiến An. Cũng như chị Tâm, trước mới
vào Đoàn Học Sinh, sau mới đổi sang Đoàn Ám Sát. Chị đã trả lời
với Mật thám rất cứng cáp:
Hỏi: “Mày vào Đảng để làm gì?”
Chị đáp: “Để lấy lại quyền Độc Lập cho Tổ Quốc!”
Hỏi: “Mày đã làm gì trong Đảng?”
Chị đáp: “Hồi trước thì may cờ, khâu binh phục cho các đồng chí.
Bây giờ thì tập bắn súng, học chế bom, để giết quân phản Đảng mà
cứu lấy đồng bào!”
Hỏi: “Ai rủ mày vào? Chi bộ mày có những ai?”
Chị đáp: “Chị Tâm rủ tao vào. Chi bộ tao có bốn người thì chúng
mày đã giết hết ba rồi đấy!”
Hỏi xong chị Vân rồi, họ hỏi đến anh Độ. Tha hồ đánh, anh không
nói nửa lời! Vì thế, chúng không biết tên anh là gì! Đem anh ra
đối chất với tất cả các chính trị phạm, nhưng không ai chịu nhận
anh. Bất đắc dĩ chúng hỏi bọn tù thường. Một tên kẻ cắp nói rằng:
“Khi xưa anh này ở Hải Phòng, vẫn thấy gọi là anh Độ!” Thế rồi chúng
biên tên anh là anh Độ… (Anh Trịnh Văn Yên! Anh hãy bảo tôi biết
tên thật của anh Độ, để lần tái bản sau tôi sẽ thêm vào!).
Anh Độ sau bị xử khổ sai chung thân. Ở trong
ngục anh còn tỏ cho mọi người biết cái can đảm lạ thường trong việc
nhịn ăn. Có lần anh nhịn đến 22 ngày, người chỉ còn da bọc xương!
Các đồng chí van lạy mãi, anh mới ăn lại. Mà quái lạ! Khi anh đã
ăn lại rồi, thì nước da đổi hẳn, trông hồng hào và mịn màng như
da đứa trẻ bụ sữa! Nhưng hồi tôi ở Côn Lôn về thì anh đang mắc “bệnh
rò”, tức là triệu chứng của bệnh lao xương. Thương anh, các đồng
chí vẫn thường gởi tiền, gởi thuốc cho anh. Nhưng vài năm nay không
được tin tức gì, có lẽ anh đã thành người thiên cổ!
Chị Vân, vì cớ nhỏ tuổi, được xử 10 năm trừng giới.
Hai người bị bắn chết đến nay vẫn giữ được là hai người liệt sĩ
vô danh!
Theo lệ thường, sau khi khám bắt, họ còn cho kẻ canh nhà để rình
bắt thêm người. Cũng vì thế, sớm hôm sau họ bắt thêm được một bà
già, tay cắp cặp, đậu xe xuống trước cơ quan. Trong cặp có ba khẩu
súng lục và hơn tám trăm đồng, hai món quà của bà đem tặng cho đoàn
ám sát! Bà già ấy tức là bà Chánh Toại. Một bà mà sau đó ở tù, bọn
tù đàn bà đều gọi là mẹ! Một bà mà thân thế đã làm vẻ vang cho phụ
nữ tỉnh Bắc. Bà đã làm giàu bằng nghề buôn súng lậu! Và từ khi có
đảng, bà đã dùng cái nghề buôn cùng cái gia tài của bà mà giúp một
cách đắc lực, một cách tận tâm cho các anh em trong ám sát đoàn.
|