TUYỆT MỆNH (*)

 

Thân không giúp ích cho đời,
Thù không trả được cho người tình chung.
Dẫu rằng đương độ trẻ trung,
Quyết vì dân chúng thề lòng hy sinh.
Con đường tiến bộ mông mênh,
Éo le hoàn cảnh buộc lòng biết sao,
Bây giờ hết kiếp thơ đào,
Gian nan bỏ mặc đồng bào từ đây.
Dẫu rằng chút phận thơ ngây,
Sổ đồng chí đã có ngày ghi tên,
Chết đi dạ những buồn phiền
Nhưng mà hoàn cảnh truân chuyên buộc mình.
Đảng kỳ phất phới trên thành,
Tủi thân không được chết vinh dưới cờ
Cực lòng nhỡ bước sa cơ,
Chết sầu, chết thảm, có thừa xót xa
Thế ru, đời thế ru mà,
Đời mà ai biết, người mà ai hay.

 

 

(*) Trích lá thư tuyệt mệnh thứ hai của Nguyễn Thị Giang viết hôm 17 tháng 6 năm 1930, một ngày trước khi tự sát dưới gốc cây đề, cạnh quán trà ở xóm Mới thuộc xã Đông Vệ, cách làng Thổ Tang quê của Nguyễn Thái Học ước chừng một cây số. Năm ấy cô được 21 tuổi.