Khóc Nguyễn Thái Học

Nhượng Tống


Nhục mấy trùng cao, ách mấy trùng,
Thương đời không lẽ đứng mà trông!

Quyết quăng nghiên bút xoay gươm súng,

Đâu chịu râu mày thẹn núi sông,

Người dẫu chết đi lòng vẫn sống,

Việc dù hỏng nữa, tội là công.

Nhớ anh nhớ lúc khi lâm biệt,

Cười khóc canh khuya chén rượu nồng.