Mấy Lời Ký Thác

Phan Sào Nam

Cô Khóc Cậu


Thình lình một tiếng sét ngang lưng,
Nuốt nghẹn tình tơ xiết nói năng.
Mây mịt mờ xanh, trời vẫn hắc,
Giọt chan chứa đỏ, bể khôn bằng!
Thân vàng đành cậu liều theo cát,
Dạ tuyết thôi em gởi với trăng.
May nữa duyên sau còn gặp gỡ,
Suối vàng cười nụ có ngày chăng!

 

Hồn Cậu Trả Lời

Gặp mình, mình lại thẹn cùng mình,
Ai khiến em mà vội gặp anh?
Vẫn nghĩ hữu chung vi hữu thủy.
Thôi thì đồng tử chẳng đồng sinh,
Trăm năm cuộc bụi, dâu hay bể?
Một tấm lòng son, sắt với tình.
Gió dữ mưa cuồng thây kệ nó,
Dắt nhau ta tới tận thiên đình.

Dắt nhau ta tới tận thiên đình
Quyết dẹp cho yên sóng bất bình.
Mặt nước em còn hồng giọt máu,
Nợ đời anh chửa trắng tay tanh,
Trăm năm thề với trời riêng đội,
Bảy thước âu là mẹ chẳng sinh.
Mình hỡi mình đừng buồn bã quá,
Hồn còn mạnh khoẻ, phách còn linh.


Chị Khóc Em
(Khi được tin em chết theo người yêu)

Em ơi! Em vậy, chị thì sao?
Ghê gớm mà cùng tiếc biết bao!
Chung nợ cha sinh và mẹ dưỡng,
Rẽ đường vực thẳm với bờ cao,
Ngại ngùng gió yếu, mây trơ mực,
Tức tối trời say, máu úa đào.
Hồn có linh thiêng, dùm tính nhỉ,
Mẹ già, em bé, nghĩ thương nao!

Mẹ già, em bé, nghĩ thương nao!
Và nợ chồng con nặng biết bao!
Nổ đất thình lình tay vỗ kép,
Nhuộm trời ghê gớm máu phun đào,
Giữa trường tân khổ no cay đắng,
Trước phận phong ba nổi gió trào.
Chị có ngờ đâu em đặng thế!
Biển ngần ấy rộng, núi ngần cao.