THƯ MỤC

Danh Dự Chủ Tịch VNQDĐ.
Sáng lập Phong Trào Đông Du.
"Tôi tuy già yếu thật,
nhưng nếu còn có thể
giúp ích được việc gì cho
Tổ quốc, thì tôi
nguyện đem hết sức mình
phục tòng mệnh
lệnh của Đảng."
- PBC.
Phan Bội Châu tên thật là Phan
Văn San, tự là Hài Thu, bút hiệu là Sào Nam, Thị Hán, Độc Kinh Tử,
Việt Điểu, Hàn Mãn Tử, v.v... Theo gia phả họ Phan, ông sinh ngày
26 tháng 12 năm 1867 tại làng Đan Nhiễm, xã Nam Hòa, huyện Nam Đàn,
tỉnh Nghệ An, cha là Phan Văn Phổ, mẹ là Nguyễn Thị Nhàn.
Ông nổi tiếng thông minh từ
bé, năm 6 tuổi học 3 ngày thuộc hết Tam Tự Kinh, 7 tuổi ông đã đọc
hiểu sách Luận Ngữ, 13 tuổi ông thi đỗ đầu huyện. Thuở thiếu thời
ông đã sớm có lòng yêu nước.
Năm 17 tuổi ông viết bài Hịch
Bình Tây Thu Bắc đem dán ở cây đa đầu làng để hưởng ứng việc Bắc
Kỳ khởi nghĩa kháng Pháp.
Năm 19 tuổi (1885) ông cùng
bạn Trần Văn Lương lập đội nghĩa quân Cần Vương chống Pháp nhưng
việc không thành.
Gia
cảnh khó khăn, ông đi dạy học kiếm sống và học thi, nhưng thi suốt
10 năm không đỗ, lại can tội "hoài hiệp văn tự" (mang
văn tự trong áo) án ghi "chung thân bất đắc ứng thí" (suối
đời không được dự thi).
Năm 1896, ông vào Huế dạy học,
do mến tài ông nên các quan xin vua Thành Thái xóa án "chung
thân bất đắc ứng thí". Khi được xóa án, ông dự khoa thi hương
năm Canh Tý (1900) ở trường Nghệ và đậu Giải nguyên. Có tài liệu
cho rằng bài làm của ông quá xuất sắc đến nỗi khi yết bảng, trường
thi đã làm 2 bảng, 1 bảng ghi 5 chữ to "Giải nguyên Phan Bội
Châu", bảng kia ghi tên những người thi đỗ còn lại. Câu Bảng
một tên lừng lẫy tiếng làng văn từ đó mà ra.
Xem tiếp THƯ
MỤC Phan Bội Châu
|