CHƯƠNG 9
Việc Hải Phòng
Tôi vừa nói đến việc Hải Phòng.
Vào khoảng tháng 8 năm 1927, ở Hải Phòng không hiểu
tại vì sao, xảy ra việc Việt, Hoa xung đột. Người ta kéo bè đánh
người Tàu ở ngoài phố, rồi đến sấn vào phá phách các cửa hàng.
Có người cho đó là thủ đoạn của nhóm thực dân Pháp.
Họ bỏ tiền ra thuê bọn du côn gây sự lôi thôi. Nếu người mình giết
kiều dân Tàu ở bên này, thì chính phủ Tàu hoài hơi đâu mà giúp đở
cho bọn cách mệnh Việt Nam ở bên ấy! Biết cái mưu cay độc ấy, anh
em Việt Nam Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí mà Tổng Bộ đặt ở Quảng
Châu, liền rải truyền đơn vào đêm 22 tháng 8. Trong truyền đơn nói
rõ các tình tệ, cuối cùng khuyên người mình, người Tàu, cùng giống
da vàng, không nên mắc mưu mà làm những việc vô ý thức như thế!
Trái lại, nên đồng tâm hiệp lực mà tẩy uế chế độ thực dân là mối
hại chung! Truyền đơn ấy rải ra, người Hải Phòng bị bắt lung tung.
Ng. M. B., một văn sĩ kiêm y sĩ, liền tâu với sở mật thám là có
lẽ do anh Phạm Tuấn Tài rải...
Nguyên chúng tôi khi ấy thấy việc Việt, Hoa xung
đột cũng sốt ruột. Sợ nó lan lên đến Hà Nội, liền phải tìm phương
đối phó. Một mặt, nhờ các anh em du côn lảng vảng canh các phố Khách,
nhất là các hiệu ăn. Nếu kẻ nào đến tìm cách sinh sự với người khách,
anh em sẽ thẳng tay trừng trị ngay. Một mặt, đến bảo các ông Bang
trưởng thông tri cho các người Tàu: “Nếu gặp người Việt Nam nào
sinh sự thì đừng đối đáp lại một cách nóng nảy quá! Tự nhiên sẽ
có đồng bào chúng tôi đến can thiệp và hòa giải”. Nhưng còn muốn
điều tra cho thật rõ nguyên nhân, chúng tôi liền cắt anh Học và
Tài xuống Cảng xem xét tận chỗ. Nhân thể đi tuyên truyền hai hạt
Hải Phòng, Hải Dương.
Các anh đi hôm 24, về hôm 26. Đến 28 thì mật thám
đến khám Nam Đồng Thư Xã và bắt anh Tài đem đi. Đó là kết quả về
lời trình của B. B. chỉ quen có Tài, nên không tâu gì về Học. Nếu
không, Học cũng bị bắt rồi, còn chi! Nhưng khi giải đến Cảng hỏi,
thì họ biết là truyền đơn chẳng rải tự tay Tài. Việc đã xảy ra từ
ngày 22, nghĩa là hai ngày trước khi Tài có mặt ở đây. Vả lại khi
khám Thư Xã cũng không bắt được tang vật gì khả nghi cả. Họ liền
tha anh Tài về. Tuy vậy, từ đấy anh cũng bị chú ý nhiều hơn trước.
Họ cho việc để anh dạy học ở trường Đỗ Hữu Vị, một trường tập sự
của các viên giáo tập, là khá bề lợi hại! Họ rắp tâm đổi anh đi
xa hẳn đất Thăng Long.
<<
>>
|