CHƯƠNG 39
Ấp Cổ Vịt
Khi ấy, các nơi hương thôn đều phải lập điếm canh
nhật, dạ để kiểm soát những người lạ mặt qua lại trong làng.
Vậy, ấp Cổ Vịt, thuộc về tên Cờ-lê-be, gần đồn Chi
Ngại, tỉnh Hải Dương, cũng phải lập điếm canh. Và nhờ thế lực tên
chủ Tây, bọn phu tuần ở đấy lại được tên chủ đồn Chi Ngại phát cho
hai khẩu súng và mấy chục viên đạn!
Hồi tám giờ rưỡi sáng ngày 20 tháng Hai, năm tên
phu tuần đương ngồi chơi ở điếm. Chợt thấy nhóm sáu người, ăn vận
lối phu mỏ, vai khoác tay thông đi tới. Chúng liền ngăn lại hỏi
thẻ. Bốn người đứng lại đưa thẻ cho chúng coi, còn hai người kia
nghiễm nhiên đi thẳng. Chúng vừa hô hoán vừa đuổi theo. Hai người
cầm bom ném lại. Quả bom thứ ba không nổ, nhưng hai quả đầu tiên
đã lộn đất trũng bằng cái thúng! Bọn tuần thấy thế nguy, giương
súng bắn. Hai người khách lạ trúng đạn, ngã lăn ra mặt đất.
Chúng xúm lại, kẻ đâm bằng giáo, người đánh bằng
gậy! Chán tay rồi chúng mới bắt trói. Trong khi ấy thì bốn người
kia đã vừa ném bom lại, vừa tìm lối tẩu thoát! Những bom ấy, họ
đã chứa trong tay thông mà họ khoác trên vai!
Hai người mà chúng bắt được, một người tức là anh
Học, một người thì là anh Sư Trạch, một nhà tu hành giỏi võ, thường
đi theo hộ vệ cho Anh.
Anh Học bị chúng đánh gãy tay! Anh Sư Trạch Anh Sư
Trạch thì bị chúng bắn què chân(1). Hỏi biết lý lịch rồi, chúng
mừng rơn! Tuy vậy, chúng còn nhân nghĩa vờ:
- Khổ quá! Sao ông không nói ngay? Nếu chúng tôi biết ông là Nguyễn
Thái Học thì chúng tôi mặc ông đi tự nhiên! Bây giờ đã trót lỡ rồi,
làm thế nào cho được!
Anh Học cười:
- Ồ! Thôi cứ việc khiêng ta nộp với Tây mà lãnh thưởng!
Ở đời, những sự bất nhẫn con con, có khi làm lỡ việc lớn. Trong
túi Anh còn mang súng lục. Nếu anh bắn lũ tuần ngay khi chúng hỏi
thẻ, và ném bom ngay bấy giờ, thì chắc là đi thoát! Bởi lòng thương
người của Anh quá ư cẩn thận, không muốn giết thêm mấy người đồng
bào vô tội, vì những người đồng bào vô tội của ta đã bị hãm hại
nhiều lắm, nên Anh chỉ muốn ném bom dọa cho chúng sợ! Có ngờ đâu
“thương người mà khốn đến thân!”
Chúng vội vàng báo với tên chủ Tây, khiêng hai anh
lên đồn Chi Ngại. Chúng đã bỏ mỗi anh vào một cái thúng mà khiêng,
có tên chủ Tây cưỡi ngựa đi kèm! Suốt hôm ấy, hai anh bị giải từ
Chi Ngại lên Hải Dương, từ Hải Dương lên Hà Nội ngay! Nực cười nhất
là tên chủ Tây lại tự nhận lấy làm công mình, định tranh với lũ
phu tuần năm nghìn đồng bạc thưởng! Nhưng tên Đốc Lý Hải Phòng lại
cố sức bênh bọn phu tuần.
Anh bị giam ở Hà Nội, đến ngày mồng hai tháng Ba thì người ta cho
tất cả gia quyến vào thăm Anh.
Bà Bá thấy Anh, cố nín lệ mà ôm lấy con. Anh được
lạy tạ bà, vì Anh đã “đắc trung thất hiếu”…
-------------
(1) Anh Trạch sau bị đày sang I ny ny, và tự sát ở đấy.
<<
>>
|