CHƯƠNG 2
Tư Tưởng Cách Mạng
Có lần tôi hỏi anh Học:
- Tư tưởng cách mệnh của mày nẩy ra từ hồi nào?
Anh đáp:
- Từ năm tao lên mười tuổi! Hồi ấy tao còn học chữ
Nho ở nhà quê. Xong buổi học lại đi chăn trâu, và nhiều hôm chăn
sang đến đồng làng bên cạnh. Làng ấy (?) là quê ông Đội Cấn. Ông
Cấn chết đi, còn để lại mẹ già. Bà cụ thương con quá, hóa như kẻ
dở người. Hễ gặp chúng tao là bà cụ lại ôm choàng lấy, vừa khóc
vừa nói: “Các cậu! Các cậu! Làm thế nào báo được thù cho con tôi!”
Tao còn bé, mỗi khi gặp bà cụ là lòng lại bồi hồi! Rồi nghĩ, chỉ
có đạp đổ chế độ thực dân mới trả hộ được thù cho con bà cụ! Ấy,
tư tưởng cách mạng nẩy ra trong óc tao từ đấy!
Thì ra một bà cụ dở người mà đã đúc được hai đứa
con anh hùng sắt máu! Một đứa con ruột thịt là nhà chỉ huy việc
đánh Thái Nguyên! Một đứa con tinh thần là người tạo nhân cuộc khởi
nghĩa Yên Báy. Trước sau hơn mười năm, hai đứa con bà đã làm vẻ
vang cho cả một dân tộc! Nghĩ đến bà, lòng ta cảm khái bao nhiêu?
Tuy vậy, năm mười tuổi, anh mới được bà gieo vào
óc cái hạt giống tự do đó mà thôi. Hạt giống ấy, còn phải vun tưới
ròng rã trên mười năm nữa, bằng những máu nóng, lệ nóng của đồng
bào, bằng những gió dập, mưa dồn chung quanh Tổ Quốc, nó mới đến
lúc khai hoa kết quả.
Ấy là năm 1926 …
<<
>>
|