CHƯƠNG 19
Dân Khí Năm 1929
Chẳng những tinh thần của Đảng không nao núng mà
thôi, dân khí trong nước hồi ấy cũng nổi lên bồng bột lắm. Đối với
những anh em trong tù, quốc dân đều đem lòng thương mến. Một đoàn
nữ học sinh đã rủ nhau bỏ tiền, may quần áo, sắm quà, bánh rồi nhận
chằng là em gái, là vị hôn thê, để hàng tuần vào thăm những người
bị bắt không có gia đình ở Hà Nội!
Trong trường Cao Đẳng Y Học, các sinh viên góp nhau
mỗi người hai đồng để giúp cho các anh em trong vòng xiềng, xích.
Tiếc thay, giống mặt người dạ thú ở chỗ nào cũng có! Cũng tiếng
sinh viên, cũng nay mai bác sĩ, mà tên Ph. Ng. T. lại nỡ đem việc
ấy làm mồi tâng công! Hắn tâu nộp việc đó với mật thám, rồi còn
xin “nhà nước” trừng trị rất nghiêm những kẻ góp tiền, để phong
trào cách mệnh khỏi lan rộng trong các trường Cao Đẳng! Ôi! Trí
thức!
Ở tỉnh thành đã vậy, ở thôn ổ càng thêm nao nức!
Xưa kia các thanh niên đồng ruộng chưa hề biết có Đảng. Nay nhân
việc bắt bớ đăng trên báo chương, họ vui mừng phấn khởi, rồi cố
lần mò tìm cho thấy Đảng mà xin vào. Trong số đó, các tay hào trưởng
cũng nhiều. Suốt một tổng Kha Lâm ở Kiến An, các hương chức toàn
là đảng viên.
Làng Cổ Am ở Hải Dương, làng Võng La ở Phú Thọ, hội
đồng chi bộ họp ở giữa đình làng. Trương tuần, phó lý thì ra ngoài
đường cái để canh gác nhà chức trách! Các cụ già, đàn bà, con trẻ
thì xúm quanh dự thính. Cho nên nhóm thực dân đã in ra hàng vạn
tấm ảnh anh Thái Học, anh Song Khê phát đi các làng, lại treo giải
thưởng hàng năm nghìn đồng, mà không bắt được! Họ bảo nhau: “Bắt
làm gì các ông ấy! Các ông ấy cho một phát súng thì mất mạng, còn
đâu mà ăn cái thưởng năm nghìn.” Nhiều làng thấy các anh đến, các
huynh thứ lại góp tiền tiễn chân! Kẻ nào nhút nhát quá, sợ liên
lụy, thì đến mời các anh đi ở làng khác, chứ cũng không hề có ai
đi báo mật thám.
Nói tóm lại, thì đại đa số dân chúng hồi ấy đều ủng
hộ cách mệnh. Cho nên các anh dù trốn mà vẫn tiến hành được mọi
việc dự bị về việc quân. Sau nữa, ở đời nhiều khi cũng có những
cái may mắn lạ lùng. Một hôm, không rõ ở làng nào, bọn mật thám
đương khám nhà một người đồng chí, thì Anh ở đâu xách cái cặp về.
May người thư ký làng ấy đi vắng. Khi Anh về chúng tưởng Anh là
người thư ký đi vắng về, nghe tin khám xét nên cắp cặp đến. Chúng
bảo Anh làm cái biên bản.
Chữ Anh vốn xấu, lại càng ra vẻ một ông thư ký nhà
quê lắm! Thành thử ra Anh ngồi trước mặt mà chúng không biết. Sau
khi bọn mật thám đi rồi, cả làng phải lấy việc đó làm quái lạ. Cũng
vì thế mà dân gian đã đồn Anh có phép “tàng hình”.
<<
>>
|