CHƯƠNG
1
Đời Học Sinh
Dưới chế độ thực dân, người Pháp chẳng bao giờ muốn
mở mang việc học ở xứ này. Họ tìm hết cách giam hãm dân ta trong
vòng ngu tối. Trong các cách ấy thì có một cách tàn tệ nhất là hạn
tuổi học. Quá hạn ấy thì không được vào các trường công nữa! Muốn
trốn thoát cái lưới đê tiện ấy, các người làm cha, mẹ thường rút
tuổi con trong giấy chứng nhận ngày sinh.
Cũng vì lẽ đó mà theo giấy tờ của nhà trường thì
anh Nguyễn Thái Học sinh ngày mồng 1 tháng 12 năm 1904. Kỳ thực
thì anh tuổi Quí Mão (1902). Ngày sinh tháng đẻ hiện còn chưa hỏi
được rõ.
Quê anh là làng Thổ Tang, tổng Lương Điền, phủ Vĩng
Tường, tỉnh Vĩnh Yên. Ông thân sinh là Nguyễn Văn Hách, một nhà
tiểu nông. Bà là Nguyễn Thị Quỳnh, thường làm nghề buôn vải. Tư
cơ ông, bà có mấy nếp nhà tranh và ngót ba mẫu ruộng. Hiện nay ông
đã mất, nhưng bà còn mạnh. Hôm mới đây, chúng tôi lên thăm thì bà
còn đi chợ bán vải chưa về. Nói tóm lại, thì đó là một nhà thanh
bần, lúc nào cũng sống trong sự siêng năng và kiệm phát.
Ông, bà sinh hạ được nhiều con. Trong số đó thì có
bốn trai và anh Học là trưởng. Trong bốn trai ấy thì Quốc Dân Đảng
và Tổ Quốc rẽ mất một nữa; anh Nho, em Anh cũng là một liệt sĩ thực
hành sự hy sinh bằng tính mệnh! Hai em nữa là Lâm và Nỷ, hiện nay
làm ruộng ở quê nhà.
Anh người tầm thước, cao độ một công xích sáu mươi
phân. Trán hói; tóc thưa; đôi mắt thông minh, một nhìn đủ khiến
ta đem lòng tin mến. Da ngăm đen, thuộc dòng huyết tính. Môi dày;
hàm răng vồ; miệng lúc nào cũng tươi. Cằm nở, tỏ ra người quả quyết
thực hành. Đặt lưng nằm là ngủ được ngay, đủ rõ trong tâm lúc nào
cũng bình tĩnh. Ngủ bao giờ cũng nằm sấp, và hai bàn chân quặp lai
trên mông. Cách ăn vận không hề chú ý đến bao giờ. Một áo ngoài,
một đôi giầy, hỏng mới thay bộ khác. Có tiền, chúng bạn tiêu không
tiếc. Hết tiền, xin các người thân với vẻ mặt rất tự nhiên. Ăn trầu,
hút thuốc lào, nhưng không nghiện món nào cả. Nói thường ngọng vần
L. Cái lá, cây lim, không bao giờ nói đúng. Tư đức tốt; học hành
chăm chỉ; nhưng ở nhà trường chỉ là một học sinh hạng trung bình.
Ban đầu anh học chữ Hán. Sau ra học chữ Pháp ở trường
tỉnh Vĩnh Yên. Tốt nghiệp rồi, ra học trường sư phạm ở Hà thành.
Sau lại học trường Cao Đẳng Thương Mại. Trong đời học sinh, người
bạn thân nhất của anh là đồng chí Hồ Văn Mịch. (Anh này cũng là
một trong những người sáng lập ra Việt Nam Quốc Dân Đảng. Năm 1929,
bị bắt và bị đày, mất ở Côn Lôn. Ở đấy, anh em có dựng trên mộ một
cái bia bằng xi măng, khắc mấy chữ “Hồ Văn Mịch, 1930” để làm kỷ
niệm).
Cứ lời anh Mịch nói với tôi thì anh Học là người
ngoài tuy nóng nảy nhưng trong lòng thường điềm tĩnh; đãi người
rất chân thành nhưng liệu việc rất nhiều trí mưu.
<<
>>
|