Tóm lược bài diễn văn của Thượng Nghị sĩ John McCain

tại hội thảo an ninh Biển Đông Nam Á ở Washington

Ban Báo Chí NTHF - 21.6.2011

 

Nhận định:

 

- Trung Hoa là nguyên nhân chính làm vấn đề biển Đông Nam Á thêm trầm trọng. Gây khó khăn để tìm giải pháp hòa bình cho các tranh chấp trong vùng.

- Bản đồ chín đoạn hoàn toàn vô lý và không có cơ sở. Trung Hoa đòi chủ quyền ở biển Đông Nam Á vô căn cứ mà họ cố tìm cách theo đuổi.

- Trung Hoa tìm cách chia rẽ và phân hóa các quốc gia Đông Nam Á.

 

Quyền lợi, vai trò, và cam kết của Hoa Kỳ:

 

- Hoa Kỳ có quyền lợi về chiến lược và kinh tế trong vùng biển Đông Nam Á nhưng yếu tố chiến lược quan trọng hơn.

- Tranh chấp trên biển Đông Nam Á phải được giải quyết thông qua đàm phán đa phương.

- Hỗ trợ nước bạn trong ASEAN về việc giải quyết tranh chấp trên biển Đông Nam Á và cổ vũ ASEAN đoàn kết hơn để đối mặt với Trung Quốc.

- Hoa Kỳ cần giúp đỡ nước bạn trong ASEAN tăng cường sự phòng thủ trên biển như radar và tàu tuần duyên.

- Hoa Kỳ cần phê chuẩn Hiệp ước Luật Biển.

- Hoa Kỳ cần chuyển sức mạnh quân sự về Ấn Độ Dương và Biển Đông Nam Á.

- Hoa Kỳ phải tiếp tục đầu tư vào quốc phòng, đặc biệt là hải quân, để tiếp tục duy trì sức mạnh quân sự hàng đầu thế giới.

- Hoa Kỳ sẽ không rút khỏi hoặc bị đẩy ra khỏi khu vực châu Á - Thái Bình Dương. Hoa Kỳ hứa thực hiện các cam kết với bạn bè và đồng minh trong vùng.

- Nếu Hoa Kỳ và Việt Nam có thể cải thiện quan hệ bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra.

- Cải thiện quan hệ giữa Hoa Kỳ và Miến Điện nếu quốc gia này phóng thích tất cả các tù nhân lương tâm, cho phép Hội Chữ thập đỏ được tự do vào thăm tất cả các nhà tù, bắt đầu một quá trình hòa giải quốc gia thực sự có liên quan đến các đảng đối lập chính trị và dân tộc, và bảo đảm sự an toàn và tự do đi lại của bà Aung San Suu Kyi.

 


 

Phát biểu của John McCain tại hội thảo

về an ninh hàng hải trên biển Đông

Dịch thuật: Ngọc Thu

 

 

Phát biểu của John McCain tại hội thảo về an ninh hàng hải trên biển Đông

 

Phát biểu của ông John McCain tại hội thảo về an ninh hàng hải trên biển Đông ở Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế (CSIS)


Cảm ơn John [Hamre] về lời giới thiệu hào phóng đó và cảm ơn tình bạn của anh trong nhiều năm qua. Luôn là điều tuyệt vời [để tôi] trở lại CSIS, nơi đã làm nhiều điều với mục đích thông báo suy nghĩ của Mỹ đến với thế giới và sự lãnh đạo của chúng tôi trong đó.


Như quý vị biết, tôi vừa từ Đông Nam Á trở về, và trước khi tôi chuyển qua chủ đề của hội nghị này, tôi muốn cung cấp một số cảm tưởng ngắn gọn về chuyến đi của tôi đến Miến Điện. Đây là lần đầu tiên tôi được phép trở lại đất nước này trong 15 năm, điều đó cho thấy một dấu hiệu về chính phủ dân sự mới này có thể đại diện cho một sự thay đổi so với quá khứ. Một thay đổi đáng chú ý khác là thủ đô mới của Nay Pyi Taw. Các tòa nhà chính phủ lớn, các cung điện chạm đá cẩm thạch, các khách sạn mới toanh, đường cao tốc với 18 làn đường – và điều kỳ lạ là: không có ai ở đó. Chỉ có chúng tôi là những chiếc xe duy nhất trên đường. Các tòa nhà gần như trống rỗng.


Đó là một điều kỳ quặc mà tôi đã trải qua. Và chắc chắn đó là một sự tương phản đáng buồn với sự nghèo đói khốn cùng ở Rangoon. Tôi đến thăm một phòng khám tư nhân [của những người bị bệnh] AIDS, mọi người đông nghẹt, nhiều trẻ em mồ côi, những người cần sự chăm sóc nhiều hơn những người có sẵn để chăm sóc cho họ. Tôi đã đi đến một dịch vụ cung cấp tang lễ miễn phí cho các linh hồn quá cố của những gia đình quá nghèo, để cho những người thân yêu của họ được chôn cất đàng hoàng. Đau lòng lắm, và điều này làm cho các bạn ước muốn, phải chi chính phủ [Miến Điện] cũng dành [sự đầu tư] về sự nhiệt tình và tài nguyên với mức độ tương tự để phát triển đất nước của họ như là việc xây dựng thủ đô.


Tuy nhiên, trong các cuộc họp của tôi với Phó Chủ tịch Thứ nhất, hai người đứng đầu Quốc hội, và những người khác, rõ ràng rằng chính phủ này muốn có quan hệ tốt hơn với Hoa Kỳ. Tôi nhấn mạnh rằng chính phủ của tôi và tôi chia sẻ khát vọng này, và như vậy là điều đó không phải là không thể. Sau cùng, nếu Hoa Kỳ và Việt Nam có thể cải thiện quan hệ, mà tôi biết một hoặc hai điều về vấn đề này, bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra.


Tuy nhiên, điểm chính tôi đã nhấn mạnh rằng bất kỳ sự cải thiện quan hệ nào cần được xây dựng, không những trên các cuộc nói chuyện vui vẻ, mà còn cần có hành động từ cả hai phía. Hoa Kỳ cần sẵn sàng đặt mọi phương diện chính sách của chúng ta lên trên bàn, và để làm thay đổi những điều cụ thể mà chính phủ Nay Pyi Taw đã hỏi chúng tôi.

 

Nhưng điều này chỉ có thể được thực hiện cùng với các hành động cụ thể về phía họ, đặc biệt là những lời kêu gọi của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc: phóng thích tất cả các tù nhân lương tâm, cho phép Hội Chữ thập đỏ được tự do vào thăm tất cả các nhà tù, bắt đầu một quá trình hòa giải quốc gia thực sự có liên quan đến các đảng đối lập chính trị và dân tộc, gồm Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ, và bảo đảm sự an toàn và tự do đi lại của bà Aung San Suu Kyi.


Tôi đã có cơ hội gặp Bà [Aung San Suu Kyi] trong chuyến thăm của tôi, và lý do tôi vẫn còn hy vọng cho người dân Miến Điện đó là vì bà. Hôm qua là sinh nhật của bà Aung San Suu Kyi, và bà bày tỏ niềm hy vọng này: ‘Nếu tôi được hỏi điều gì tôi mong muốn trong ngày sinh nhật của tôi, tôi muốn hòa bình, ổn định và thịnh vượng cho đất nước tôi’. Người phụ nữ tuyệt vời này vẫn còn là nguồn cảm hứng cho những người dân của bà và cho tôi. Và tôi đồng ý với bà rằng, đây không phải là lúc Hoa Kỳ dỡ bỏ lệnh trừng phạt. Chúng ta cũng nên làm việc để thiết lập một Ủy ban Điều tra Liên hợp quốc, mà điều này không liên quan gì đến sự trừng phạt và tất cả mọi thứ liên quan đến sự thật và công lý cho người dân Miến Điện.


Từ Miến Điện, tôi đã đi đến Singapore tham dự Đối thoại Shangri La, nơi mà một trong những chủ đề chính của cuộc thảo luận là chủ đề của hội nghị này: an ninh hàng hải ở biển Đông. Vấn đề này gây xúc động mãnh liệt giữa các nước tuyên bố chủ quyền trên vùng biển và vùng lãnh thổ. Và các chuyên gia thực sự hiểu những vấn đề phức tạp về lịch sử và pháp lý của những tuyên bố chủ quyền này thì khá nhỏ.

 

Tôi đến từ Arizona, nơi mà chúng ta biết việc tranh đấu sử dụng đất và nước phức tạp như thế nào. Tôi cũng là một cựu lính Hải quân đã dành phần lớn cuộc đời của mình đi đây đó và làm việc về các vấn đề an ninh trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Và tôi ngày càng lo ngại, rằng biển Đông đang trở thành một điểm nóng xung đột.


Những năm vừa qua cho thấy sự leo thang nhanh chóng về tình trạng căng thẳng giữa các quốc gia trong khu vực hàng hải đang tranh chấp và hay thay đổi này. Tôi không cần phải nói lại cho các cử tọa ở đây nghe tất cả các sự cố. Dĩ nhiên, điều quan trọng là tất cả các bên thực hiện sự kiềm chế. Và để chắc chắn rằng, các đối tác ASEAN của chúng ta sẽ cần phải thỏa hiệp, đặc biệt là các nước thoả hiệp với nhau, để đạt được một kết quả hòa bình và cùng có lợi, như nhiều nước trong số các nước này thừa nhận. Điều đó có nghĩa là, tình hình này cần phải nói thẳng một chút:

 

Một trong những lực lượng chính làm cho các căng thẳng trên biển Đông trầm trọng hơn, và làm cho giải pháp hòa bình của các tranh chấp này khó khăn hơn để đạt được, đó là hành vi hung hăng của Trung Quốc và việc đòi chủ quyền lãnh thổ vô căn cứ mà họ tìm cách theo đuổi.


Tôi chẳng vui vẻ gì để nói điều này.Tôi tin rằng một trong những lợi ích quốc gia hàng đầu của Hoa Kỳ là việc duy trì và tăng cường quan hệ nhiều mặt với Trung Quốc. Tôi muốn Trung Quốc thành công và phát triển một cách hòa bình. Và tôi tin rằng không có lực lượng lịch sử nào lên án đất nước chúng ta về xung đột. Thật vậy, phạm vi hợp tác toàn cầu của chúng ta là rộng hơn bao giờ hết, kể cả các vấn đề an ninh hàng hải, rõ ràng để cho mọi người thấy các hoạt động chung của chúng ta ra ngoài khơi Sừng châu Phi (Horn fo Africa).


Điều gây khó khăn cho tôi, và tôi cũng nghĩ rằng nó cũng gây khó khăn cho nhiều quý vị ở đây, đó là các tuyên bố mở rộng mà Trung Quốc tuyên bố trên biển Đông; các lý do căn bản cung cấp cho các tuyên bố này, không có cơ sở luật pháp quốc tế; và những hành động ngày càng quyết đoán mà Trung Quốc đang thực hiện để thực thi các quyền tự nhận của họ, gồm cả ở vùng biển trong vòng 200 hải lý ngoài khơi bờ biển của các nước ASEAN, như là trường hợp gần đây trong các sự cố riêng biệt liên quan đến Việt Nam và Philippines. Bản đồ về cái gọi là chín vạch của Trung Quốc tuyên bố tất cả các đảo trên biển Đông là chủ quyền lãnh thổ Trung Quốc và tất cả các vùng lãnh hải của nó là vùng đặc quyền kinh tế của Trung Quốc. Hơn nữa, những giải thích cụ thể về luật pháp quốc tế của Trung Quốc sẽ làm xói mòn các nguyên tắc lâu dài về tự do hàng hải – bóp méo khái niệm gồm, mở rộng cho mọi người đi vào, khái niệm loại trừ, sẽ hạn chế đi vào [vùng biển]. Một số người ở Trung Quốc thậm chí còn đề cập đến học thuyết này, như trích dẫn, ‘chiến tranh pháp lý’.


Tại sao điều này quan trọng đối với Hoa Kỳ? Đây là câu hỏi mà nhiều người Mỹ sẽ hỏi, đặc biệt là khi chúng tôi liên quan đến ba cuộc xung đột đã xãy ra, và khi nợ quốc gia của chúng tôi thực sự trở nên không bền vững. Tại sao Mỹ nên quan tâm đến tranh chấp lãnh hải của các nước bên cách xa nửa vòng trái đất?


Chắc chắn có lý do kinh tế để tham gia. Khu vực biển Đông là nguồn quan trọng về công việc làm và tài nguyên thiên nhiên có lợi cho nhiều người Mỹ. Tuy nhiên, có lẽ xét rộng hơn là yếu tố chiến lược. Trung tâm địa chính trị thế giới hấp dẫn đang chuyển sang khu vực châu Á-Thái Bình Dương – một khu vực, trong đó nhiều nước đang trỗi dậy cùng một lúc về sự giàu có và sức mạnh. Điều này tạo ra sự va chạm giữa các quốc gia, nơi các tranh chấp cũ vẫn chưa được giải quyết. Hoa Kỳ có một lợi ích an ninh quốc gia trong việc duy trì một sự cân bằng chiến lược thuận lợi trong khu vực quan trọng này. Và trọng tâm đó là để bảo vệ sự tự do phổ quát trong việc đi lại và đi vào các vùng biển như một nguyên tắc căn bản của trật tự quốc tế.


Những nỗ lực phủ nhận tự do hàng hải trên biển Đông đặt ra một thách thức nghiêm trọng đến trật tự quốc tế, dựa trên luật lệ, rằng Hoa Kỳ và đồng minh của chúng tôi đã duy trì trong nhiều thập kỷ. Nếu những nỗ lực này thành công – sẽ liên tục bắt nạt, cho phép một nước áp đặt tuyên bố chủ quyền lãnh thổ của mình bằng vũ lực và biến biển Đông thành một khu vực không cho các tàu thương mại và quân sự của các quốc gia khác, kể cả Hoa Kỳ, đi vào – hậu quả sẽ là thảm khốc. Điều đó có thể thiết lập một tiền lệ nguy hiểm để làm suy yếu luật pháp quốc tế, theo cách mà những người có ý định bệnh hoạn, không còn nghi ngờ gì nữa, sẽ áp dụng ở nơi khác. Điều đó có thể tạo ra sự khuyến khích gia tăng quyền lực gây phiền hà khắp mọi nơi để sử dụng vũ lực, điều mà các phương tiện pháp lý và hoà bình không thể bảo đảm cho họ. Và nó sẽ đưa chúng ta đến gần hơn vào một ngày, khi hải quân Mỹ thấy rằng không thể đi vào và hoạt động một cách an toàn ở Tây Thái Bình Dương.


“Vậy thì Hoa Kỳ nên làm những gì? Để tôi cung cấp một vài đề nghị để kết thúc.


“Thứ nhất, về lập trường của Mỹ trên biển Đông, chúng ta nhận thấy rằng, nếu có thể, một chính sách rõ ràng có thể ổn định hơn so với một chính sách không rõ ràng. Tôi hoan nghênh Ngoại trưởng Clinton khi tuyên bố rằng các bên tranh chấp trên biển Đông phải được giải quyết thông qua đàm phán đa phương, và chúng ta sẽ tìm cách tạo điều kiện cho các cuộc đàm phán. Đa số các nước châu Á hoan nghênh tuyên bố đó. Trên hết, đây là mối quan hệ của Trung Quốc với các nước láng giềng, không phải giữa Trung Quốc với Hoa Kỳ. Tuy nhiên, rất hữu ích cho chúng ta tiếp tục nói rõ quan điểm của Mỹ, để các nước khác có thể biết, Hoa Kỳ chấp nhận những yêu sách nào, yêu sách nào chúng ta không chấp nhận, và những hành động nào chúng ta chuẩn bị để hỗ trợ các chính sách và các đối tác của chúng ta, đặc biệt là Philippines, một nước đồng minh có ký hiệp ước.


Thứ hai, Hoa Kỳ nên hỗ trợ các đối tác ASEAN của chúng ta trong việc giải quyết tranh chấp của họ trên biển Đông, như một phương tiện cổ vũ ASEAN đoàn kết hơn để đối mặt với Trung Quốc. Trung Quốc tìm cách khai thác sự chia rẽ giữa các thành viên ASEAN – làm cho họ chống đối nhau, để phục vụ cho kế hoạch riêng của Trung Quốc. Giải quyết các tranh chấp trên biển giữa các nước ASEAN, như Malaysia và Brunei gần đây đã thực hiện, sẽ cho phép các đối tác của chúng ta thiết lập một mặt trận thống nhất hơn.


Thứ ba, Hoa Kỳ cần giúp đỡ các đối tác ASEAN của chúng ta tăng cường sự phòng thủ trên biển và khả năng phát hiện – để phát triển và triển khai các hệ thống cơ bản như radar cảnh báo sớm và các tàu an ninh ven biển. Bù đắp sự thiếu thốn này, và tăng cường tập trận chung với chúng ta, sẽ cung cấp một hình ảnh hoạt động phổ biến hơn ở biển Đông và khả năng đối phó tốt hơn với các mối đe dọa.


Thứ tư, Thượng viện Mỹ cần quan tâm hơn đến Công ước LHQ về Luật Biển. Tôi biết điều này không phổ biến ở một số người bảo thủ. Tôi có nghi ngờ về chính bản thân mình. Nhưng thực tế là, chính phủ các nhiệm kỳ kế tiếp của cả hai đảng đã tôn trọng những nhận xét cơ bản của Công ước, mặc dù không cần phải ký. Trong khi đó, các nước như Trung Quốc đã ký công ước mà không thực hiện đúng, nhắm tới việc từ chối [không cho các nước] đi vào vùng biển quốc tế. Điều này làm cho Hoa Kỳ dựa vào ân huệ của các nước ngoài cũng như dựa vào sức mạnh lớn hơn của chính mình để bảo đảm quyền đi lại của Mỹ. Nhưng những điều này là đặc ân, không thể được xem như lúc nào cũng có sẵn, đó là lý do Hải quân Mỹ hỗ trợ mạnh mẽ Công ước [LHQ về Luật Biển] và tính pháp lý của nó, để bảo đảm nó phục vụ cho các hoạt động hải quân của chúng ta. Do đó, vì lý do an ninh quốc gia, Thượng viện cần phải quyết định, đã đến lúc phê chuẩn Hiệp ước Luật Biển.


Thứ năm, chúng ta cần phải chuyển sức mạnh của lực lượng Mỹ, chú trọng nhiều hơn vào những khu vực cạnh tranh mới trỗi dậy, đặc biệt là Ấn Độ Dương và Biển Đông. Tôi đã tham gia với các đồng nghiệp của tôi ở Hội đồng Quân sự Thượng viện, Thượng nghị sĩ Carl Levin và Jim Webb, để kêu gọi cho thêm thời gian đánh giá lại kế hoạch về các căn cứ của chúng ta ở Nhật Bản và Guam. Và tôi đã làm như thế để Mỹ không phải rút khỏi châu Á, mà là tăng cường cam kết của chúng ta đối với an ninh trong khu vực.


Không phải là Quốc hội có ý kiến về các thỏa thuận căn cứ trong khu vực, mà thực tế tình hình mới và chi phí vượt quá mức, đã đặt vấn đề về các kế hoạch hiện tại của chúng ta, Quốc hội phải đặt những câu hỏi khó. Mục tiêu của chúng ta nên chuyển tới nơi có vị thế địa lý hơn, đưa quân đội rải rác ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương, như Bộ trưởng Quốc phòng Gates đã mô tả, và trung tâm của nỗ lực đó sẽ luôn luôn là những cam kết căn cứ của chúng ta với các đồng minh lịch sử như Nhật Bản và Nam Hàn.


Cuối cùng, Hoa Kỳ phải tiếp tục các khoản đầu tư cần thiết vào khả năng phòng thủ của chúng ta, đặc biệt là lực lượng hải quân, để duy trì sức mạnh quân sự hàng đầu thế giới. Chúng ta đang phải đối mặt với áp lực rất lớn trong nước để cắt giảm chi tiêu, gồm cả chi tiêu quốc phòng, và một số cắt giảm chắc chắn cần thiết. Những người có lý có thể không đồng ý về việc cắt giảm này, nên cắt thêm bao nhiêu.

 

Nhưng gần đây, khi Tổng thống cam kết cắt giảm 400 tỷ đô la về chi tiêu quốc phòng trong thời gian 12 năm – không có cơ sở chiến lược hợp lý về lý do tại sao con số này đã được lựa chọn hoặc những gì rủi ro gì nó sẽ gây ra, và Bộ trưởng Quốc phòng chỉ được nói về điều đó một ngày trước khi sự việc xảy ra – tôi nghĩ rằng những người có lý lẽ cũng có thể đồng ý rằng, điều này không có cách nào để lên kế hoạch quốc phòng của chúng ta. Chúng ta phải [lên kế hoạch] dựa vào chiến lược hướng dẫn, không thể [dựa vào] những con số tùy tiện.


Những sự kiện hiện đang xảy ra trên biển Đông sẽ đóng một vai trò quyết định trong việc định hình sự phát triển khu vực châu Á-Thái Bình Dương trong thế kỷ này. Và Hoa Kỳ phải tiếp tục tham gia tích cực vào quá trình đó. Về vấn đề này, tôi gặp rắc rối do các báo cáo gần đây của một số đồng nghiệp của tôi trong Quốc hội và một số ứng cử viên tổng thống thuộc đảng Cộng hòa, cho thấy mong muốn rút khỏi thế giới và giảm các cam kết của chúng tôi ở nước ngoài. Hoa Kỳ đã mắc phải sai lầm đó trước đây, và chúng ta nên học bài học lịch sử này, không để nó lặp lại. Cuối cùng, lịch sử cho chúng ta thấy rằng, chính Mỹ được hưởng lợi lớn nhất nhờ trật tự quốc tế dựa trên luật lệ, đó là duy trì bởi quyền lực và sự lãnh đạo của Mỹ. Chúng ta từ bỏ vai trò đó là nguy hiểm cho thế giới và cho chính chúng ta.


Nếu các bạn đến từ khu vực châu Á-Thái Bình Dương, chỉ để mang một thông điệp về nhà với các bạn, thông điệp đó sẽ là: Luôn có xu hướng cô lập ở Mỹ, nhưng người Mỹ đã bác bỏ nó trước đây, và tôi tin rằng bây giờ người Mỹ sẽ bác bỏ nó một lần nữa. Sẽ luôn có một cơ sở vững chắc của Mỹ hỗ trợ cho một chính sách quốc tế mạnh mẽ ở nước ngoài. Chính sách đó sẽ không thay đổi, kể cả ở Mỹ. Chúng tôi sẽ không rút khỏi hoặc bị đẩy ra khỏi khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Chúng tôi sẽ ở lại đó, [thực hiện] cam kết với bạn bè và đồng minh của chúng tôi, và chúng ta sẽ cùng nhau thành công.


Nguồn: http://www.ustream.tv/recorded/15514848

 

Ngọc Thu (Bản tiếng Việt) - 20.6.2011

 

Source: danchimviet

 


 

REMARKS BY SENATOR JOHN McCAIN AT THE CENTER FOR STRATEGIC AND INTERNATIONAL STUDIES CONFERENCE ON MARITIME SECURITY IN THE SOUTH CHINA SEA

 

June 20, 2011

 

“Thank you, John [Hamre], for that generous introduction, and for your friendship over many years. It is always great to return to CSIS, which does so much to inform America’s thinking about the world and our leadership in it.


“As many of you know, I recently returned from Southeast Asia, and before I turn to the topic of this conference, I’d like to offer some brief impressions from my visit to Burma. It was the first time I had been allowed to return to the country in 15 years, which is one indication that this new civilian government could represent a change from the past.

 

Another noteworthy change was the new capital of Nay Pyi Taw. Massive government buildings, marble-strewn palaces, brand new hotels, 18-lane highways – and the strange thing about it: no one is there. Ours were the only cars on the road. The buildings were nearly empty.

 

“It was a dislocating experience. And it certainly was a sad contrast with the crushing poverty in Rangoon. I visited a private AIDS clinic that was overflowing with people, many orphaned children, who need more care than is available. I went to a service that offers free funerals for departed souls whose families are too poor to provide their loved ones with the dignity of a decent burial. It breaks your heart, and it makes you wish the government would devote similar levels of enthusiasm and resources to the development of their nation as the construction of their capital.

 

“Nonetheless, in my meetings with the First Vice President, the two Speakers of Parliament, and others, it was clear that this government wants better relations with the United States. I stressed that my government and I share this aspiration, and that such a feat is not impossible. After all, if the United States and Vietnam can improve relations, which I know a thing or two about, anything is possible.

 

“However, the main point I stressed is that any improvement of relations would need to be built not on happy talk, but on actions by both sides.

 

The United States should be willing to put every aspect of our policy on the table, and to make tangible changes that the government in Nay Pyi Taw asks of us. But this can only be done in conjunction with concrete actions on their part, especially those steps called for by the U.N. Human Rights Council: releasing all prisoners of conscience; providing the Red Cross unfettered access to all prisons; commencing a real process of national reconciliation that involves ethnic and political opposition parties, including the National League for Democracy; and guaranteeing the safety and freedom of movement of Aung San Suu Kyi.

 

“I had the opportunity to see the Lady on my visit, and the reason I remain hopeful for the Burmese people has a lot to do with her. Yesterday was Aung San Suu Kyi’s birthday, and she expressed this hope: ‘If I were asked what I would wish on my birthday, I wish for peace, stability and prosperity in the country.’ This amazing lady remains an inspiration to her people, and to me. And I agree with her that this is not the time for the United States to lift sanctions. We should also work to establish a U.N. Commission of Inquiry, which has nothing to do with retribution and everything to do with truth and justice for the Burmese people.

 

“From Burma I went to Singapore for the Shangri La Dialogue, where one of the main topics of discussion was the subject of this conference: maritime security in the South China Sea. This issue inspires intense emotions among the states with competing claims to these waters and territories. And the circle of experts who truly understand the historical and legal intricacies of these claims is rather small. I am from Arizona, where we know how complex it can be to fight over water and land use. I am also an old Navy man who has spent much of my life traveling and working on security issues in the Asia-Pacific region. And I am increasingly concerned that the South China Sea is becoming a flashpoint of conflict.

 

“The past few years have seen a rapid escalation of tensions between states in this volatile and disputed maritime region. I need not review all of these incidents for this audience. Of course, it is important for all parties to practice restraint. And to be sure, our ASEAN (Association of Southeast Asian Nations) partners will need to make compromises, especially among one another, to reach a peaceful and mutually beneficial outcome, as many of them would acknowledge. That said, this situation requires a little straight talk: One of the main forces exacerbating tensions in the South China Sea, and making a peaceful resolution of these disputes harder to achieve, is the aggressive behavior of China and the unsubstantiated territorial claims that it seeks to advance.

 

“I take no pleasure in saying this. I believe one of the foremost U.S. national interests is the maintenance and enhancement of productive relations with China. I want China to succeed and to develop peacefully. And I believe there is no force of history that condemns our countries to conflict. Indeed, the scope of our global cooperation is broader than ever before, including on issues of maritime security, which is plain for all to see in our common operations off the Horn of Africa.

 

“What troubles me, and I imagine many of you, are the expansive claims that China makes in the South China Sea; the rationale offered for these claims, which has no basis in international law; and the increasingly assertive actions that China is taking to enforce its self-described rights, including in waters within 200 miles off the coast of ASEAN countries, as was the case recently in separate incidents involving Vietnam and the Philippines. China’s so-called ‘nine-dotted lines’ map claims all of the islands in the South China Sea as sovereign Chinese territory and all of their territorial waters as China’s exclusive economic zone. Furthermore, certain Chinese interpretations of international law would erode the long-standing principle of freedom of navigation – twisting it from a concept of inclusion that fosters open access, to a concept of exclusion that would restrict access. Some in China are even referring to this doctrine as, quote, ‘legal warfare.’”

“Why should this matter to the United States? This is a question that many Americans will ask, especially when we are committed to three conflicts already, and when our national debt has literally become unsustainable.

 

Why should America care about the maritime disputes of foreign nations half a world away?

 

“There are certainly economic reasons for remaining engaged. The South China Sea region is an important source of jobs and natural resources that benefit many Americans. However, perhaps the larger consideration is the strategic one. The world’s geopolitical center of gravity is shifting to the Asia-Pacific region – a region in which many states are rising at once in wealth and power. This creates friction between them where old disputes remain unresolved. The United States has a national security interest in maintaining a favorable strategic balance in this vital region. And central to that is defending the universal freedom of navigation and open access to the seas as a foundational principle of the international order.

 

“Efforts to deny freedom of navigation in the South China Sea pose a serious challenge to the rules-based international order that the United States and our allies have sustained over many decades. If these efforts were to succeed – if persistent bullying enabled one state to impose its territorial claims by force and to turn the South China Sea into a virtual no-go zone for the commercial and military vessels of other nations, including the United States – the effects would be dire. It could set a dangerous precedent for weakening international law in ways that ill-intentioned actors would no doubt apply elsewhere. It could create a troubling incentive for rising powers everywhere to take by force what peaceful, legal means cannot secure for them. And it would bring us closer to a day when the U.S. Navy judges that it can no longer safely access and operate in the western Pacific.

 

“What, then, should the U.S. do? Let me offer a few suggestions in closing.

 

“First, regarding the U.S. position on the South China Sea, we should recognize that, where possible, a policy of clarity may be more stabilizing than a policy of ambiguity. I applaud Secretary Clinton for stating that rival claims in the South China Sea should be resolved through multilateral negotiations, and that we will seek to facilitate those negotiations. Most Asian states welcomed that statement. Ultimately, this is about China’s relations with its neighbors, not China and the United States. Nonetheless, it is helpful for us to continue clarifying the U.S. position, so other countries know where possible which claims the United States accepts, which ones we do not, and what actions we are prepared to take to support our policies and partners, especially the Philippines, which is a treaty ally.

 

“Second, the United States should assist our ASEAN partners in resolving their own disputes in the South China Sea as a means of fostering greater ASEAN unity vis-à-vis China. China seeks to exploit the divisions among ASEAN members – to play them off each other to press its own agenda. Resolving the competing maritime claims among ASEAN states, as Malaysia and Brunei have recently done, would enable our partners to establish a more united front.

 

“Third, the United States needs to help our ASEAN partners to build up their maritime defense and detection capabilities – to develop and deploy basic systems such as early warning radar and coastal security vessels. Remedying this lack of capacity, and enhancing our joint exercises, would provide for a more common operational picture in the South China Sea and a better ability to respond to threats.

 

“Fourth, the U.S. Senate needs to take a hard look at the U.N. Convention on the Law of the Sea. I know this is unpopular among some conservatives. I have had doubts about it myself. But the fact is, successive administrations of both parties have adhered to the Convention’s basic strictures, and done so without a seat at the table. Meanwhile, states like China are working within the Convention to advance fringe views that aim to deny access to international waters. This leaves the United States to rely on the good graces of foreign powers and its own superior force to ensure U.S. rights of navigation. But these conditions cannot be taken for granted, which is why the U.S. Navy strongly supports the Convention and the added legal guarantees it offers to our naval operations. Thus, for national security reasons, the Senate needs to decide whether it is finally time to ratify the Law of the Sea Treaty.

 

“Fifth, we need to shift U.S. regional force posture to put greater emphasis on emerging areas of competition, especially the Indian Ocean and South China Sea. I have joined with my colleagues on the Armed Services Committee, Senators Carl Levin and Jim Webb, in calling for a timeout to reevaluate our basing plans in Japan and Guam. And I have done so not to withdraw America from Asia, but to enhance our commitment to regional security. It is not Congress’s place to devise regional basing arrangements, but as new realities and cost overruns call our current plans into question, Congress must ask the hard questions. Our goal should be to move toward a more geographically dispersed force posture in the Asia-Pacific region, as Secretary Gates has described, and a centerpiece of that effort will always be our basing commitments with our historic allies, Japan and Korea.

 

“Finally, the United States must continue to make the necessary investments in our defense capabilities, especially naval forces, in order to remain the world’s leading military power. We are now facing enormous domestic pressures to cut spending, including defense spending, and some reductions are certainly necessary. Reasonable people can disagree about how deep those cuts should be. But when the President pledged recently to cut $400 billion in defense spending over 12 years – with no strategic rationale for why this figure was chosen or what risks it would entail, and with the Secretary of Defense only being told about it the day beforehand – I think reasonable people could also agree that this is no way to plan for our national defense. We must be guided by strategy, not arbitrary arithmetic.

 

“The events now unfolding in the South China Sea will play a decisive role in shaping the development of the Asia-Pacific region in this century. And the United States must remain actively engaged in that process. In this regard, I am troubled by recent statements made by some of my colleagues in Congress and some of the Republican presidential candidates, suggesting a desire to withdraw from the world and reduce our commitments abroad. America has made that mistake before, and we should learn from this history, not repeat it. After all, history shows us that Americans themselves are the greatest beneficiaries of the rules-based international order that is upheld by U.S. power and leadership. We abdicate that role at the world’s peril, and our own.

 

“If those of you visiting from the Asia-Pacific region only take one message home with you, let it be this: There has always been an isolationist trend in the United States, but Americans have rejected it before, and I believe they will reject it again now. There will always be a solid base of support in America for a strong internationalist foreign policy. That isn’t going anywhere, and neither is America. We will not withdraw or be pushed out of the Asia-Pacific region. We will stay engaged there, committed to our friends and allies, and together we will succeed.”

 

Source: Keynote