Thư
của Nguyễn-Thái-Học viết cho Hạ-Nghị Viện Pháp
Các ông Nghị Viện!
Tôi ký tên dưới đây là Nguyễn Thái Học, người Việt
Nam, 26 tuổi, chủ tịch và sáng lập viên của Việt Nam Quốc Dân Đảng,
hiện bị bắt và giam ở ngục Yên Báy, Bắc kỳ, Đông Dương, trân trọng
bày tỏ như sau này:
Theo công lý, ai cũng có quyền bênh vực tổ quốc mình
khi bị các nước khác xâm lược, và theo nhân đạo, ai cũng có nghĩa
vụ phải cứu vãn đồng bào trong vòng nguy hiểm, khó khăn. Như tôi,
tôi thấy rằng Tổ quốc tôi bị người Pháp các ông chiếm lĩnh hơn sáu
mươi năm nay; tôi thấy rằng, dưới ách chuyên chế của các ông, đồng
bào tôi khốn khổ vô cùng, và dân tộc tôi dần dần sẽ bị tiêu diệt
hoàn toàn, theo luật tự nhiên đào thải.
Bởi vậy, quyền lợi và nghĩa vụ đã thúc giục tôi phải
tìm hết cách để bênh vực Tổ quốc tôi đương bị người chiếm lĩnh,
và dân tộc đương ở cảnh gian nguy. Trước hết, tôi định cùng với
các người Pháp ở Đông Dương mà làm việc mở mang trí thức và kimh
tế. Về phương diện kinh tế, năm 1925, tôi đã gởi cho viên Toàn Quyền
Va-ren một bức thư, gồm có những nguyện vọng xin bênh vực che chở
nền công, thương bản xứ, và nhất là lập một trường Cao Đẳng Công
Nghệ ở Bắc kỳ.
Năm 1926, tôi lại gởi một bức thư nữa cho viên Toàn
Quyền Đông Dương, trong có một dự án giúp cho dân nghèo có thể dễ
sống. Năm 1927, tôi lại gửi cho Thống Sứ Bắc kỳ một bức thư, xin
ra một tập Tuần báo, mục đích là bênh vực và khuyến khích cho nền
công, thương bản xứ. Về phương diện trí thức, năm 1925, tôi gửi
thư cho Toàn Quyền Đông Dương, yêu cầu:
1) Quyền tự do mở các trường không lấy tiền cho dân
hạ giới đến học, nhất là cho thợ thuyền và nông dân!
2) Quyền tự do mở các bình dân thư xã ở các làng
cùng ở các tỉnh công nghệ.
Khốn nỗi cái gì họ cũng cự tuyệt! Thư tôi chẳng thấy
trả lời; dự án của tôi chẳng thấy thực hiện; các lời yêu cầu của
tôi chẳng thấy ưng chuẩn, mà đến các bài tôi viết lên báo cũng bị
kiểm duyệt, xóa bỏ nốt! Cứ những chuyện cự tuyệt đó, tôi thấy rõ
ràng rằng: người Pháp không hề có thực lòng với người Việt, và tôi
chẳng giúp ích gì được tổ quốc tôi, đồng bào tôi, dân tộc tôi cả,
trừ khi là đuổi người Pháp ra khỏi đất nước tôi! Bởi vậy, năm 1927,
tôi bắt đầu tổ chức một đảng cách mệnh, lấy tên là Việt Nam Quốc
Dân Đảng, mục đích là đánh đổ cường quyền áp bức ra khỏi nước tôi,
và lập nên chính phủ Cộng Hòa Việt Nam, gồm những người thực lòng
tha thiết đến hạnh phúc của quần chúng.
Đảng tôi tổ chức bí mật, và đến tháng 2 năm 1929
thì bọn mật thám khám phá. Trong các đảng viên đảng tôi, bị bắt
một số khá lớn, và bị xử cấm cố từ 2 năm đến 20 năm, tất cả 52 người.Bị
bắt nhiều, bị xử ức mặc dầu, Đảng tôi đâu có chịu hoàn toàn tiêu
diệt! Dưới quyền tôi chỉ huy, Đảng vẫn hoạt động và đi tới mục đích.
Ở Bắc kỳ nổi lên một phong trào cách mệnh; nhất là
ở Yên Báy, đã giết chết được mấy sĩ quan. Tổ chức và cầm đầu cho
phong trào đó, người ta buộc cho Đảng tôi, lấy cớ rằng chính tôi
là chủ tịch của Đảng đã hạ lệnh đánh. Kỳ thực thì tôi chưa hề hạ
lệnh ấy, và đã đem những chứng cớ đích xác, để chứng rõ ràng không,
với Hội Đồng Đề Hình Yên Báy. Vậy mà, một số đông đảng viên hoàn
toàn không biết đến phong trào ấy cũng bị bắt và bị buộc là có tham
dự vào công việc!
Chính phủ Đông pháp đã đốt, phá nhà họ! Chính phủ
Đông pháp đã cho lính đến đóng, rồi tịch thu gạo thóc của họ mà
chia phần với nhau! Chẳng những đảng viên đảng tôi, phải cam chịu
nỗi bất bình – mà gọi là tàn bạo tưởng đúng hơn! – mà còn phần đông
đồng bào, hiền lành làm lụng ở nhà quê, để sống cái đời ngựa trâu,
cũng chịu hại lây nữa!
Hiện nay trong các miền Kiến An, Hải Phòng, Bắc Ninh,
Sơn Tây, Phú Thọ, Yên Báy, có hàng vạn người đàn ông, đàn bà, con
trẻ vô tội mà bị giết! Hoặc bị chết đói, chết rét vì chính phủ Đông
pháp đã đốt mất nhà! Vậy tôi trân trọng lấy nước mắt, nhờ các ông
làm cho tỏ rõ nỗi bất bình ấy, là cái nó làm cho dân tộc tôi sẽ
hoàn toàn tiêu diệt, là cái nó làm cho mất hết danh dự nước Pháp,
là cái nó làm cho giảm cả giá trị của loài người!
Sau nữa, tôi trân trọng bảo cho các ông biết: tôi
xin chịu trách nhiệm về tất cả mọi việc chính biến phát sinh trong
nước tôi và chỉ huy bởi Đảng tôi, từ năm 1927 đến giờ! Vậy chỉ cần
giết một mình tôi là đủ, mà đừng làm tội những người khác hiện nay
đương bị giam ở các cửa ngục.
Vì chỉ có mình tôi là thủ phạm thôi, còn những người
khác đều vô tội cả! Họ vô tội, vì trong số đó thì một phần là những
đảng viên, nhưng sỡ dĩ vào Đảng là vì họ nghe lời tôi khuyến khích
cho họ biết: thế nào là nghĩa vụ một người dân đối với Nước; thế
nào là những nỗi khổ nhục của một tên vong quốc nô! Còn ngoài ra
thì là những người không phải đảng viên, nhưng bị kẻ thù hay bọn
mật thám đặt điều vu cáo, hay lại bị vu cáo bởi những bạn hữu không
chịu nổi những cách tra tấn tàn nhẫn của Công an cục (Sở Mật thám),
và khai bừa ra cho đỡ phải đòn!
Tôi nhắc lại một lần nữa để các ông biết rằng chỉ
cần phải giết một mình tôi hay còn chưa đủ hả thì tru di cả nhà
tôi, nhưng xin các ông tha cho những người vô tội như trên đã nói.
Sau cùng, tôi kết luận bức thư này mà nói cho các
ông biết rằng: Nếu người Pháp muốn ở yên ở Đông Dương mà không phải
khốn đốn vì phong trào cách mệnh thì phải thay đổi cái chương trình
chính trị hung tàn và vô đạo hiện hành ở Đông Dương: phải cư xử
cho ra vẻ những người bạn của giống Việt Nam chứ đừng có lên bộ
là những ông chủ bạo ngược và áp chế; phải để lòng giúp đở cho những
nỗi khổ đau về tinh thần, về vật chất của người Việt Nam, chứ đừng
có khắc khe, thâm độc nữa!
Các ông Nghị!
Hãy nhận lấy tấm lòng tôi trân trọng cám ơn.
|