Quốc
gia Dân tộc trên hết
Bài Luận văn
số 2 - Học Bổng Nguyễn Thái Học niên khóa 2011
Nguyễn Ngọc
Vinh, thành viên NTHF | NTHF, 4.2. 2012
Bài
này tôi viết lại dựa trên một số ý của bài “Biển Đông dưới góc nhìn
của tái ông thất mã” của tôi đã viết về Trung Quốc và Biển Đông.
Đồng thời góp thêm vài nhận định về bài " Việt Nam, hãy đi
trước Trung quốc" của Nguyễn Đại Việt (*).
Phàm là mọi việc trên đời thì đều có mặt tốt và xấu
của nó. Mà câu chuyện Tái ông mất ngựa trong sách Hoài Nam Tử với
bình luận sâu sắc của sách “Họa là gốc của Phúc, Phúc là gốc
của Họa. Họa Phúc luân chuyển và tương sinh. Sự biến đổi ấy không
thể nhìn thấy được, chỉ thấy cái kết quả của nó” đã trở thành
một triết lý sống rất minh triết trong suy nghĩ của người Châu Á.
Cho nên xem Trung Hoa là họa hay là phúc còn tùy vào quan điểm của
chúng ta.
Người Việt Nam thường đề cao những chiến thắng về mặt quân sự. Chúng
ta thường ao ước rằng nếu Lý Thường Kiệt tiếp tục tiến quân thì
biết đâu Việt Nam ta đã có một lần ngồi lên ngôi vị đế vương của
Trung Hoa rộng lớn, nếu Quang Trung còn sống chúng ta đã lấy được
lưỡng Quảng. Ngay cả trong bài của mình Nguyễn Đại Việt cũng đề
cao và sử dụng chiến thắng quân sự như một luận chứng. Tôi cho rằng
Nguyễn Trãi, Quang Trung, Lý Thường Kiệt ... là những bậc cao nhân
họ không chỉ có tài năng của người làm tướng mà còn có cả cái nhìn
sâu sắc của người làm chính trị.
Sau những chiến thắng vẻ vang họ không kiêu căng
mà trái lại luôn chủ động giải hòa và mềm mỏng về ngoại giao. Vì
sao vậy bởi vì họ thấy được cái vị thế của nước mình Hãy nhìn xem
người Mông Cổ, người Nhật không ai xâm chiến được Trung Hoa hơn
một thế kỉ vì lí do này hay khác họ buộc phải rời bỏ cái mảnh đất
rộng lớn ấy, thậm chí con cháu của Thành Cát Tư Hãn sau đó phải
chịu sự cai trị của Trung Quốc cả trăm năm. Còn như người Mãn Châu
sau hơn 268 năm họ chẳng những không tiêu hóa được miếng bánh Trung
Quốc khổng lồ mà ngược lại con cháu của họ cũng bị đồng hóa thành
những người Tàu luôn.
Nhiều người nói đến một hiểm họa Trung Quốc, và phải làm sao diệt
trừ tận gốc mối hậu hoạn này,... nhưng bản thân tôi cho rằng đó
là một ý kiến chủ quan duy ý chí.
Trước hết nói về vấn đề địa dư phải nói rằng chúng ta rơi vào vai
trò làm người bảo vệ cho cả vùng Đông Nam Á trước dã tâm xâm lược
của Trung Quốc. Trong khi những nước như Thái Lan, Tây Dương ...
yên ổn trong hòa bình thì chúng ta liên tục trải qua những cuộc
kháng chiến chống bọn xâm lược phương Bắc. Nhưng cũng chính trong
những khó khăn ấy đã truôi rèn nên một dân tộc anh hùng.
Sau đó phải nói rằng Trung quốc là một dân tộc có tính hiếu chiến
và thủ đoạn. Chúng ta lo cái nạn ngoại xâm phương Bắc, cái nhục
mất nước nhưng thử hỏi trong lịch sử hơn bốn nghìn năm của mình
có lúc nào mà người khổng lồ xấu tính kia không dòm ngó nước ta
bằng con mắt thèm thuồng. Có người nói rằng Trung Quốc là Cộng sản
nên họ tham lam và khi nào một chính thể dân chủ lên lãnh đạo thì
họ sẽ lịch sự hơn với chúng ta.
Nhưng thưa các bạn nên nhớ rằng ngay cả những triều
đại được xem là tốt đẹp nhất của Hoa Hạ như nhà Đường, nhà Tống,
nhà Minh với những bậc đại tăng như Tam Tạng mà hè nào đài truyền
hình Việt Nam cũng chiếu đi chiếu lại cho “nhi đồng thối tai” của
nước Đại Việt xem, hay như các nhà văn hóa kiệt xuất Lý Bạch, Đỗ
Phủ, Tô Đông Pha,... thì trong cái “thiên triều” ấy vẫn có những
kẻ muốn thôn tính nước Việt Nam ta. Vì vậy chúng ta không thể dễ
dàng thay đổi vị trí địa dư hay thái độ của Trung Quốc mà chỉ có
thể thay đổi cách nhìn chúng ta.
Hãy xem Trung Hoa như một động lực để thúc đẩy sự
phát triển của dân tộc ta. Khi mà mỗi chúng ta đem hết sức mình
chung tay xây dựng một Việt nam hùng cường thì dã tâm thôn tính
kia sẽ phải tan biến ngay thôi. Đó là một sự thật đã được lịch sử
minh chứng khi chúng ta có những Lý Thường Kiệt, Nguyễn Trãi, Trần
Hưng Đạo, Quang Trung,…và hàng triệu những anh hùng vô danh khác
thì không có một kẻ thù nào có thể xâm lấn được dù chỉ là một tấc
đất, tấc biển của Tổ Quốc ta.
Tôi không dám khẳng định rằng dân tộc ta có chỉ số
IQ - chỉ số thông minh - thuộc hàng "top" của thế giới
như ông nghị Hà Nội Trần Tiến Cảnh từng cao giọng phát biểu tại
nghị trường Quốc Hội. Nhưng tôi có tin chắc rằng chúng ta là một
dân tộc yêu nước. Bởi vì chỉ có yêu nước chúng ta mới thoát ra khỏi
1000 năm Bắc thuộc mà vẫn là người Việt Nam, cũng nhờ lòng yêu nước
mà cha ông ta từ mảnh đất nhỏ bé bên bờ sông Hồng đã mở rộng giang
sơn thành một dải đất hình chữ S với cả một Biển Đông rộng lớn.
Nhưng tiếc thay trong lịch sử không thiếu những kẻ vì lợi ích riêng
tư mà trở thành tay sai cho giặc. Lợi ích có thể ngô nghê như cô
gái Mị Châu bị kẻ nhân danh tình yêu lợi dụng. Lợi ích đó còn đa
số xuất phát từ những kẻ chỉ biết vinh thân phì gia mưu cầu danh
lợi mà cam tâm chà đạp lên quê hương đất nước. Nhưng phải khẳng
định một điều là chỉ khi nào đất nước lâm vào hoàn cảnh khó khăn
thì những kẻ mà ngày thường vẫn mạnh miệng hô hào trung quân báo
quốc, của dân do dân và vì dân mới lộ diện. Mà nói một cách dân
giã là “cháy nhà mới lòi mặt chuột”.
Nếu không có Trọng Thủy thì An Dương Vương vẫn không
biết cô con gái rượu của mình đặt tình yêu mù quáng trên cả tình
cha con, tình yêu đất nước. Nếu không có Nguyên Mông thì Trần Ích
Tắc chắc vẫn còn là một vị thân vương mũ cao áo dài, ra vào khệnh
khạng... Và nay chúng ta phải một lần nữa “cảm ơn” nhà nước Trung
Quốc nhờ họ mà chúng ta có thể thấy được ong trong tay áo, khỉ trong
nhà. Chúng ta có thể kí hàng trăm thỉnh nguyện thư, cộng đồng quốc
tế có thể đứng về phía chúng ta ....Nhưng công sức chúng ta bỏ ra
sẽ chỉ là công dã tràng nếu có những kẻ đang tâm bán đứng chúng
ta trong những cuộc họp bí mật nào đó. Chỉ khi nào chúng ta có một
chính thể hợp lòng dân, cả dân tộc là một khối thống nhất trăm người
như một thì không có việc gì mà chúng ta không làm được.
Chúng ta không sợ mất nước điều chúng ta lo là một nền độc lập giả
hiệu, một thứ tự do nửa vời. Liệu rằng chúng ta có nên trải qua
một cơn bĩ cực để mà sắp xếp lại, xây dựng lại một đất nước hùng
mạnh với một nền tảng thật sự vững chắc như Nguyễn Trãi đã viết
trong Bình Ngô Đại Cáo:
Càn khôn bĩ rồi lại thái.
Nhật nguyệt hối rồi lại minh.
Tôi hoàn toàn đồng ý rằng dân tộc Việt Nam cần trang
bị tư tưởng chinh phục trong mọi lĩnh vực ngoại trừ cái ý định xâm
chiếm Trung Quốc hay bất kì một quốc gia nào khác. Bởi trong một
thế giới văn minh chiến tranh xâm lược là một hành động ngu xuẩn
và đáng xấu hổ. Quan trọng hơn nữa dân tộc ta là một dân tộc nhỏ
bé và có truyền thống yêu chuộng hòa bình.
Như ngay lúc này đây chúng ta vẫn lẽo đẽo đi sau và mắc phải những
sai lầm nhưng anh bạn láng giềng của chúng ta. Rập khuôn một chủ
nghĩa, một cơ chế thị trường định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa, những
tên quan tham đầy rẫy từ trung ương đến địa phương, một hệ thống
giáo dục và khoa học với nhiều bất cập.
Đúng như Nguyễn Đại Việt đã viết để thoát khỏi thân phận nhược tiểu
kéo dài suốt mấy ngàn năm, Việt Nam phải trang bị cho các thế hệ
hiện tại và tương lai về tinh thần trách nhiệm lẫn tư tưởng chinh
phục, đây là điều kiện cần và đủ để thay đổi và biến một xứ sở đang
phát triển thành một cường quốc kinh tế.
Chỉ khi nào tất cả chúng ta dám nhìn thẳng vào sự thật dám từ bỏ
vị thế của một kẻ theo đuôi để tìm cho mình một lối đi riêng. Những
vị lãnh đạo dám đặt dân tộc lên trên lợi ích bản thân gia đình,
đảng phái thì lúc đó hoa sẽ nở trên mảnh đất quê hương và chúng
ta mới có thể nói về một Việt Nam đang đi trước Trung Quốc.
Sài Gòn, ngày 2 tháng 9 năm 2011
(*): Nguyễn Đại Việt, "Việt
Nam hãy đi trước Trung Quốc," BBC, 27.8.2007
Ảnh (NTHF): Tác giả đang hoạt động xã
hội
|