Tôi
đọc lại lịch sử
Luận
văn học bổng Nguyễn Thái Học 2009
Nguyễn
Thị Thanh Trinh
Đại Học Sư Phạm
"Bây giờ hết
kiếp thơ đào,
Gian nan bỏ mặc đồng bào từ đây."
Nguyễn Thị Giang, Yên
Bái, 17.06.1930.
Tôi
đã đọc “Cuộc khởi nghĩa Yên Bái” trong tủ sách lịch sử Việt Nam.
Tôi đã đọc “Nguyễn Thái Học và Việt Nam Quốc Dân Đảng” của nhà sử
học Bạch Diện.
Tôi đã đọc “Nhà yêu nước Nguyễn Khắc Nhu” của chính con trai ông
viết.
Lần giở từng trang sử Việt, tôi thật
sự đã gặp những anh hùng, những người con của đất Việt thân yêu
từ gần trăm năm trước. Hình ảnh cuối cùng đọng lại trong tôi là
vào một buổi sáng mờ sương, rét căm căm, 13 người anh hùng hiên
ngang lên máy chém thực dân. Có anh thoáng nụ cười, anh gật đầu
vĩnh biệt, anh lặng lẽ nhìn đất trời, mắt trừng sáng quắc, hiên
ngang ngẩng đầu thách thức, thẳng bước ung dung và giơ tay vẫy tạm
biệt. Người vang khúc hát, kẻ sang sảng đọc thơ, cùng tung hô câu
“Việt Nam vạn tuế!” tiếng hát ấy vọng theo sông theo núi vang rền
trên quê hương Việt Nam, lặn vào trong đất Việt Nam, thấm vào từng
con tim , thớ thịt của những con người Việt Nam từ ngày ấy đến muôn
đời sau.
Tôi đã lặng người đi khi ngắm nhìn
bức tranh bi tráng và hào hùng đó, lịch sử đã sản sinh ra những
anh hùng bất khuất, dân tộc Việt Nam lại có thêm những người con
trung kiên lẫm liệt, đem máu mình thấm vào đất mẹ để trăm năm sau
người đời còn nhớ và truyền nhau khúc hùng ca dũng đó.
Có nhiều điều để con cháu ngày nay
kính cẩn nghiên người và suy ngẫm.
Tôi khâm phục họ, những con người
đương thời, vì dân tộc mà sống, chiến đấu và hy sinh anh dũng.
Tôi đọc lịch sử và thấm, thấm từ cách
họ sống, họ suy nghĩ và đấu tranh từ cách anh em nghĩa sĩ đối đãi
với nhau như người thân thuộc.
Tôi suy nghĩ mãi về mẫu chuyện Nguyễn
Thái Học từ chối lời đề nghị trốn trại của một cai ngục sau khi
ông bị bắt cùng 12 đồng chí khác, hồi hộp và mong chờ trước hình
ảnh ông ngồi suy tính và quyết định, ông nhớ từng nét mặt, từng
thói hay tật xấu của từng anh em nghĩa sĩ của mình, ông lo cho họ,
lo lắng thật nhiều.
Tôi đã lặng thật lâu sau đó khi đọc
đến đoạn ông thinh lặng cả tuần lễ để suy xét về quyết định từ chối
của mình việc cùng trốn ngục. Không phải vì ông yếu bóng vía hay
hèn nhát mà rốt cuộc cũng chỉ vì lo cho những người anh em. Thế
đấy, tấm lòng ông nặng về đạo đức và trách nhiệm, trọng tình cảm
hơn là vội vàng, toan tính và thủ đoạn.
Tôi đã đọc và cảm nhận trong cuộc
Tổng Khởi Nghĩa Yên Bái những sắc thái nổi bật hơn cả những gì mà
nhiều sách sử đã từng viết. Đó chính là hai từ tình nghĩa. Thứ tình
nghĩa toát ra từ chính những con người lãnh đạo, từ chính lòng nhân
dân. Tôi đã đọc đến đoạn cuộc họp ở làng Võng La, khi bị gián điệp
bán đứng và giặc bao vây, thì chính những người lãnh đạo được nhân
dân cưu mang che chở. Nguyễn Thái Học và Nguyễn Khắc Nhu được người
dân cho mượn áo, cuốc xẻng vờ giả làm nông dân ra đồng, các đồng
chí khác cũng len lõi vào cùng với dân làng. Phó Đức Chính thì được
một người phụ nữ vừa sinh xong giấu vào ổ rơm, khi đó ông bị thương
rất nặng.
Tôi đã nhìn thấy cô Giang trong hôm
Nguyễn Thái Học bị chém. Tôi cảm nhận được nỗi đau của cô, tôi đã
đọc hai bức thư cô viết và lặng người rất lâu trước gốc đa bên đường
nơi người con gái trung liệt ấy tuẫn tiết.
Tôi đọc về thời đi học của Nguyễn
Thái Học và Nguyễn Khắc Nhu, thấy nhiều câu chuyện ấn tượng, về
nếp sống, về suy nghĩ, về cách nhìn đời và lý tưởng của các ông.
Các ông sống có lý tưởng và có cái nhìn thức thời trước thời cuộc
và vận mệnh đất nước.
Nguyễn Khắc Nhu cũng là một thanh niên hiếu học, yêu nước, trọng
đạo, ông yêu dân và quan tâm đến việc cải cách xã hội, ông dạy học,
bốc thốc chữa bệnh, ông vận động nhân dân đào giếng uống nước sạch,
dệt khăn cho từng người dùng riêng, giảm bớt nhiều hủ tục lạc hậu
trong nhân dân.
Tôi để ý đến cái tình người trong
cách các ông đối đãi với nhau và với những nghĩa sĩ anh em, sống
như các ông, sống hết mình và tràn đầy nhiệt huyết.
Tôi cảm nhận được tiếng hét căm thù giặc nơi các ông. Tôi nghe văng
vẳng bên tai lời Nguyễn Khắc Nhu thống thiết kêu gọi quân lính đầu
hàng, chĩa giáo mác về phía quân thù trong cái đêm khởi nghĩa ấy.
Tôi hiểu ông suy nghĩ thế nào khi bị thương và tự sát, mà phải tự
sát đến lần thứ ba mới được chết để giữ tròn khí tiết. Cái chết
oanh liệt của ông đã gây xúc động mạnh cho nhân dân cả nước, các
sĩ phu yêu nước thời bấy giờ và muôn đời sau. Ông đã “vì dân quyên
sinh, vì nước quyên sinh, vì đảng nghĩa quyên sinh, thề chẳng tham
nhìn giặc nước; lòng ông không chết, danh ông không chết, tinh thần
ông không chết, quyết đem cái chết giục đồng bào”.
Tôi còn ngạc nhiên hơn khi đọc câu
chuyện lãnh tụ Nguyễn Khắc Nhu tự nguyện sát nhập tổ chức Việt Nam
Dân Quốc vào Việt Nam Quốc Dân Đảng, và bằng lòng đứng dưới quyền
chỉ huy của một người sinh viên kém ông cả về tuổi đời lẫn kinh
nghiệm đấu tranh. Ngẫm nghĩ mãi, tôi mới hiểu rằng lịch sử có lý
do khi khắc ghi tên tuổi của họ. Bởi vì những con người ấy đã có
một hành động thật bình thường và rất tự nhiên - họ đã đặt quyền
lợi quốc gia dân tộc lên trên quyền lợi của đảng phái và cá nhân.
Khi nói về cuộc Tổng
Khởi Nghĩa Yên Bái nhằm dân chủ hóa Việt Nam và Đông Dương của Việt
Nam Quốc Dân Đảng, khi nói về Nguyễn Thái Học, Nguyễn Khắc Nhu,
Phó Đức Chính, Đoàn Trần Nghiệp, Cô Bắc, Cô Giang, Đỗ Thị Tâm, thú
thật, người Việt Nam nhiều thế hệ nay ít ai biết đến, hay chỉ là
biết rất sơ sài và tổng thể đó là một cái gì đó mờ nhạt, ánh lên
trong lịch sử rồi qua đi rất nhanh. Môn lịch sử trong nhà trường
Việt Nam ít chú trọng đến tổ chức này, phong trào này và những cái
tên này. Đó là sự thật và là một thiếu sót vô cùng lớn. Cám ơn Nguyễn
Thái Học Foundation, vì qua bài viết cho chương trình học bổng Nguyễn
Thái Học lần này, tôi mới có dịp đi tìm sách sử, đọc lại một thời
hào hùng của dân tộc mà đôi khi nhiều người đã cố tình bỏ qua.
18.19.2009
Bài
đăng trên BBC nhân kỷ niệm này Tổng khởi nghĩa Yên Bái 10.02.2010
|