|
Thư Tổng Thống
Nguyễn Văn Thiệu gởi Tổng Thống Richard Nixon trong biến cố Hoàng
Sa tháng 1-1974
Sưu tầm và lược dịch:
Thềm Sơn Hà
Lời mở đầu
Trận hải chiến Hoàng Sa đã đi vào lịch sử nước Việt như là một trận
chiến chống giặc ngoại xâm Trung Hoa đã ngang nhiên mang quân xâm
chiếm cõi bờ thiêng liêng do cha ông chúng ta gìn giữ từ ngàn xưa
truyền lại.
Trận hải chiến này đã làm chấn động các quốc gia trong vùng Đông
Nam Á và đã khiến dư luận khắp thế giới xôn xao. Ngoài ra cũng qua
biến cố này sự rạn nứt giữa Trung Cộng và Nga Sô đã lộ rõ qua việc
Nga Sô lên tiếng chỉ trích hành vi xâm lăng quần đảo Hoàng Sa của
Trung Cộng.
Giá trị lịch sử và tầm mức quan trọng của biến cố này còn được thể
hiện qua sự kiện Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu đã gởi thư riêng
đến Tổng Thống Hoa Kỳ Richard Nixon để yêu cầu chánh phủ Hoa Kỳ
“…hết lòng hỗ trợ về vật chất và chánh trị cần thiết…”
Bức thơ này đề ngày 22-1-1974 và do ông Kỳ, Phụ Tá Đặc Biệt Chánh
Trị của Ngoại Trưởng Vương Văn Bắc mang đến Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ trưa
ngày 23 tháng 1 năm 1974 và đã được chuyển về Bộ Ngoại Giao Hoa
Kỳ vào lúc 6 giờ chiều.
Thay vì viết phúc thư trực tiếp đến Tổng Thống Thiệu, Tổng Thống
Nixon đã gởi điện văn cho Đại Sứ Martin khoảng 3 tuần sau đó và
chỉ thị ông đến gặp thẳng Tổng Thống Thiệu để diễn đạt lại nội dung
của bản phúc đáp.
Dưới đây là bản dịch từ điện thư mật mang số 1035 của Đại Sứ Martin
gởi về Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ.
Kính gởi : Ngài Richard Nixon
Tổng Thống Hoa Kỳ
Tòa Bạch Ốc, Washington, D.C.
Kính thưa Tổng Thống,
Tôi mong Tổng Thống lưu tâm đến tình trạng nghiêm trọng hiện nay
gây nên bởi hành động quân sự của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa
trong vùng quần đảo Hoàng Sa ngoài khơi bờ biển Trung phần Việt
Nam.
Việc tôi tiếp xúc trực tiếp với Tổng Thống trong cách thức khẩn
cấp này phản ảnh sự quan tâm lớn lao của tôi trước những biến chuyển
gần đây ở nơi ấy.
Tôi tin Tổng Thống nhận thức rõ những hành động chiến tranh Cộng
Hòa Nhân Dân Trung Hoa đã gây ra ở quần đảo Hoàng Sa là sự vi phạm
trắng trợn chủ quyền và sự vẹn toàn lãnh thổ của VNCH. Chủ quyền
của quốc gia chúng tôi trên những hòn đảo này được dựa trên lịch
sử, điạ lý và những căn bản pháp lý cũng như dựa trên sự kiện VNCH
từ lâu đã thực thi việc cai quản một cách hữu hiệu trên những đảo
này.
Ngày 11 tháng 1 năm 1974 Bộ Ngoại Giao Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa
đã đưa ra bản tuyên cáo đòi hỏi chủ quyền trên quần đảo này, và
Bộ Ngoại Giao của chúng tôi đã lập tức bác bỏ luận điệu vô căn cứ
của họ.
Tiếp theo yêu sách ngày 11 tháng 1 năm 1974, Cộng Hòa Nhân Dân Trung
Hoa đã dùng vũ lực để chiếm một phần lãnh thổ quốc gia chúng tôi.
Họ đã đưa binh sĩ và chiến hạm vào trong khu vực các đảo Cam Tuyền
,Quang Hòa và Duy Mộng thuộc quần đảo Hoàng Sa và đã đổ bộ quân
lính lên các đảo này.
Để đối phó với các hành động gây chiến và để bảo vệ sự toàn vẹn
lãnh thổ và nền an ninh quốc gia của VNCH, lực lượng Hải quân Việt
Nam hiện diện trong vùng đã ra lịnh cho lực lượng xâm nhập rút ra
khỏi vùng.
Thay vì tuân lệnh, các chiến hạm Trung Cộng từ ngày 18 tháng 1 năm
1974 đã chọn thái độ gây hấn với lối vận chuyển khiêu khích và đã
tác xạ vào các toán lính và các đơn vị Hải Quân đưa đến sự thiệt
hại về nhân mạng và vật chất.
Ngày 20 tháng 1 năm 1974 Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa đã gia tăng
mức độ chiến tranh. Họ đưa phi cơ vào oanh tạc 3 đảo Cam Tuyền,
Vĩnh Lạc và Hoàng Sa, trên các đảo này có quân của VNCH trú đóng
và ngoài ra họ cũng đã đổ bộ quân lính để chiếm đoạt những đảo này.
Sự gây hấn hiện tại đối với VNCH không những chỉ đe dọa chủ quyền
và an ninh của VNCH mà còn tạo nên mối hiểm họa cho nền hòa bình
và sự ổn định trong vùng Đông Nam Á .Điều này hoàn toàn đi ngược
lại văn tự và tinh thần của Bản Thông Cáo Chung Thượng Hải.
Bằng cách công khai xử dụng vũ lực để xâm phạm chủ quyền lãnh thổ
Việt Nam, Trung Cộng đã ngang nhiên vi phạm luật quốc tế, hiến chương
Liên Hiệp Quốc, hiệp định Paris ngày 27 tháng 1 năm 1973 mà họ đã
cam kết tôn trọng và chứng thư sau cùng ngày 2 tháng 3 năm 1973
của hội nghị thế giới về Việt Nam mà Trung Cộng là một nước ký tên
vào. Trên thực tế, điều khoản 1 của hiệp định Paris và điều khoản
4 của chứng thư sau cùng đã là một sự giao ước cho tất cả các nước,
nhất là cho các nước ký vào chứng thư là phải tôn trọng sự toàn
vẹn lãnh thổ cuả Việt Nam.
Sự đe dọa nghiêm trọng đến nền hòa bình đang diễn ra và chỉ có thể
tránh khỏi nếu Trung Cộng bị bắt buộc chấm dứt vai trò của kẻ xâm
lược và hành động hiếu chiến đối với VNCH.
Sự lấn chiếm lãnh thổ VNCH của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa không
những vi phạm trắng trợn luật pháp và trật tự quốc tế mà còn tạo
nên nghi ngờ về sự hiệu lực của hai thành quả đáng kể nhất trong
chánh sách ngoại giao của Tổng Thống đó là Bản Thông Cáo Chung Thượng
Hải và hiệp định Paris ngày 27 tháng 1 năm 1973.
Vì thế tôi viết thư này đến Tổng Thống để yêu cầu chánh phủ Hoa
Kỳ hết lòng hỗ trợ chúng tôi về vật chất và chánh trị cần thiết
mà chúng tôi cần đến để đưa đến sự phục hồi nguyên trạng và dàn
xếp êm đẹp việc tranh chấp quốc tế trong quần đảo Hoàng Sa và Trường
Sa.
Nhân cơ hội này, tôi xin đoan chắc lại với Tổng Thống lòng qúy mến
sâu xa của tôi.
Ký tên: Nguyễn Văn
Thiệu
-------------------------------------------------------------------------------------------------------
Letter to Pres Nixon from
Pres Thieu.
Mr. President,
I wish to bring to your attention the current grave situation brought
about by the People’s Republic of China’s military action in the
area of the Hoang-Sa archipelago (Paracels) off the coast of central
Viet-Nam.
That I approach you directly in this urgent way reflects the depth
of my concern about recent developments there.
I believe you are aware of the acts of war perpetrated by the PRC
in the Hoang-Sa archipelago in blatant violation of the sovereignty
and territorial integrity of the Republic of Viet-Nam. The sovereignty
of our country over these islands is based on historic, geographic
and legal grounds as well as on the fact that the RVN has long exercised
effective administration over these islands.
On January 11, 1974, the Ministry of Foreign Affairs of the PRC
issued a statement claiming sovereignty over this archipelago. Our
Ministry of Foreign Affairs immediately rejected this unfounded
contention.
Subsequent to its claim on January 11, 1974, the PRC chose to use
force to seize that portion of our national territory. It sent men
and warships into the area of the islands of Cam-Tuyen (Robert),
Quang-Hoa (Duncan), and Duy-Mong (Drummond) of the Hoang-Sa archipelago,
and landed troops there.
In the face of these acts of war, and in order to defend the territorial
integrity and national security of the RVN, Vietnamese naval forces
stationed in the area enjoined the invaders to leave.
Instead of complying, the Communist Chinese vessels have chosen
since January 18, 1974 to engage in provocative maneuvers, and have
fired on the troops and naval units of the RVN causing casualties
and extensive material damage.
On January 20, 1974, the PRC escalated further its acts of war.
It sent its warplanes to bomb three islands of Cam-Tuyen (Robert)
, Vinh-Lac (Money) , and Hoang-Sa (Pattle) where units of the armed
forces of the RVN were stationing, and also landed its troops to
capture these islands.
The present aggression against the RVN not only threatens the sovereignty
and security of the RVN but constitutes a danger to peace and stability
in Southeast Asia as well. It flatly contradicts the letter and
the spirit of the Shanghai Joint Communiqué.
The PRC by openly using force to encroach upon the RVN’s territory,
has blatantly violated international law, the Charter of the United
Nations, the Paris Agreement of January 27, 1973 which it has pledged
to respect and the Final Act of March 2, 1973 of the international
conference on Viet-Nam to which it is signatory. In fact, article
1 of the Paris Agreement and article 4 oof (1) the Final Act made
it an obligation for all states and especially for the signatories
of the Final Act to respect the territorial integrity of Viet-Nam.
A serious threat to peace thus exists and can be removed only if
the PRC is compelled to desist form (2) its present expansionist
and warlike course of action against the RVN.
China’s encroachments upon the territory of the RVN not only constitute
a blatant violation of international law and order but also cast
a doubt upon the validity of the two most notable achievements of
your foreign policy, namely the Shanghai Communiqué and the Paris
Agreement of January 27, 1973.
I am therefore writing to you, Mr. President, to request that the
United States government give us all material and political support
which is needed to bring about the restoration of the status quo
ante and the peaceful settlement of the international dispute over
the archipelagos of Paracels and Spratley.
I avail myself of this opportunity to renew to your excellency the
assurances of my highest consideration.
S/ Nguyen Van Thieu
His Excellency Richard Nixon
President Of The United States Of America
The White House, Washington, D.C.
@http://hqvnch.net
|