|
Tâm sự ngư dân
Gia Minh, RFA
2009-08-16
Vào
sáng ngày 14 tháng 8 vừa qua, thuyền trưởng chiếc tàu QNg95031TS
là ông Nguyễn Tấn Lự đã đưa 24 thủy thủ khác về đến Quảng Ngãi sau
khi bị phía kiểm ngư Trung Quốc bắt giam tại đảo Phú Lâm.
Vào tối 14 tháng 8, Gia Minh hỏi chuyện ông Nguyễn Tấn Lự về thời
gian bị bắt đó. Trước hết ông cho biết:
Ông Nguyễn Tấn Lự: Đi làm ở ngoài
Trường Sa. Trong khi làm thì nghe Việt Nam báo có cơn bão áp thấp
ở Philippines sẽ tràn qua Việt Nam, tôi sợ gió bão nên chạy vào
đảo Rumba ở Hoàng Sa nhưng trên đường chạy vào chưa tới Rumba thì
đi qua đảo Linh-côn của Trung Quốc giữ thì tàu Trung Quốc chạy xuống,
kẹp vào, và nó bắt tôi, nó dắt về đảo Phú Lâm.
Gia Minh: Thưa ông, khi họ đưa về
đến đảo Phú Lâm thì họ có nói gì với riêng ông và những thuyền viên
khác không?
Tra tấn, đánh đập
Ông Nguyễn Tấn Lự: Nói chung, về đến đảo Phú Lâm
coi như người ta bịt mắt chúng tôi, người ta dắt vào trong chỗ người
ta tạm giam, sau đó người ta mới mở đồ bịt mắt ra, rồi người ta
kêu lên hỏi cung, người ta tra tấn, đánh đập thuyền trưởng với một
vài anh em thuyền viên. Người ta hỏi về vấn đề tại sao dám xâm phậm
vào vùng biển Tây Sa của Trung Quốc.
Gia Minh: Xin hỏi, như vậy là ông
bị đánh? Bản thân ông bị đánh ạ?
Ông Nguyễn Tấn Lự: Bị đánh, bị tra
điện, bị tra tấn nhiều lắm.
Gia Minh: Dạ. Những người mà ông vừa mới kể họ
làm cái nhiệm vụ tra khảo như vậy thì họ mặc sắc phục ra sao? Và
họ nói tiếng gì, hoặc có thông dịch như thế nào mà ông hiểu được
như vậy?
Ông Nguyễn Tấn Lự: Những người ra
bắt thì bên thông dịch viên giới thiệu là kiểm ngư.
Gia Minh: Sau khi họ nói như vậy
thì ông trả lời họ như thế nào ?
Ông Nguyễn Tấn Lự: Có trả lời là
tôi không có làm ở đó mà tôi làm ở Trường Sa, nhưng mà đài báo bão
nên tôi mới chạy vào trú bão, nhưng trên đường chạy ngang qua cách
đảo của Trung Quốc khoảng mười mấy lý thì coi như bị tàu xuống bắt,
chớ còn tôi không có làm ở đây. Nhưng mà thông dịch viên nói là
đã đến đó rồi là xâm phạm vùng biển của Trung Quốc.
Gia Minh: Như ông nói là ông bị
tra tấn, bị tra điện nữa, nhưng bị bao nhiêu lần, thưa ông?
Ông Nguyễn Tấn Lự: Nó tra điện hai
lần. Còn tra tấn cũng hai lần.
Gia Minh: Họ có bắt phải ký vào
những biên bản gì không, thưa ông?
Ông Nguyễn Tấn Lự: Cũng có ký trong
một tờ giấy. Khi người ta làm việc thì nó có tra tấn nên người ta
bảo ký thì mình ký vào cái giấy như vậy đó. Họ biểu sao mình làm
vậy chớ chừng đó (bấy giờ) mình sợ quá rồi.
Gia Minh: Trong đó có nội dung gì?
Người phiên dịch không đọc cho ông nghe sao?
Ông Nguyễn Tấn Lự: Không. Phiên
dịch không đọc.
Gia Minh: Trong suốt thời gian mà
theo như ông nói là 12 ngày bị bắt giam như vậy thì có hai lần bị
đánh, hai lần bị tra điện, còn ngoài ra thì sau đó sức khỏe ông
chắc là không được tốt, vậy họ có chăm sóc sức khỏe cho bản thân
ông và những người khác mà ông biết được hay không?
Ông Nguyễn Tấn Lự: Nói chung có
bác sĩ tới khám nhưng mà thuốc thì xin nhưng mà không có thuốc men
gì hết. Sức khỏe thì coi như đau, ho và anh em bị như vậy cũng đau,
ho, nóng. Bác sĩ xuống khám nhưng mà xin thuốc thì không có.
Gia Minh: Bị nhốt như vậy thì ông
và các thuyền viên có bị nhốt chung với nhau hay là bị nhốt như
thế nào?
Ông Nguyễn Tấn Lự: Bị nhốt chung
với các thuyền viên của đảo Lý Sơn, chung một chỗ, tất cả 25 người
bị nhốt chung một chỗ hết.
Gia Minh: Khi có lệnh thả thì họ vào họ thông báo
như thế nào và họ cho mình ra?
Ông Nguyễn Tấn Lự: Khi có lệnh thả thì họ đem giấy
xuống biểu thuyền trưởng ký vào trước rồi các thuyền viên ký hết
vào và lăn tay, rồi họ cho về.
Gia Minh: Đưa về thì trên tàu là
đi về bằng chiếc tàu của ông, phải không?
Ông Nguyễn Tấn Lự: Đi về tàu của
tôi và 12 ngư dân của Lý Sơn, còn hai tàu của Lý Sơn thì nó không
cho về.
Gia Minh: Khi ra tàu để lên tàu
về thì tình trạng của chiếc tàu ông thấy ra sao, có còn nguyên vẹn
không, và họ có cho dầu hoặc có cho lương thực để đi về không?
Ông Nguyễn Tấn Lự: Trên tàu nói
chung là nó lấy hết tất cả, chỉ để cho số dầu chạy về tới quê thôi.
Toàn bộ các thiết bị đi biển thì họ lấy toàn bộ hết. Dầu họ cũng
hút, chỉ để vừa đủ dầu chạy về tới bờ thôi.
Tâm tư nguyện vọng
Gia Minh: Khi lên bờ thì chính quyền địa phương
có giúp đỡ gì cho ông và các thuyền viên khác không?
Ông Nguyễn Tấn Lự: Hiện nay thì
chưa có giúp đỡ gì nhưng mà chính quyền cũng có tới động viên thăm
hỏi sức khỏe của anh em. Bước sau thì chưa biết như thế nào, nhưng
hiện giờ thì chưa có.
Gia Minh: Được biết vào hồi Tháng
Giêng tàu của ông cũng đã bị phía Trung Quốc bắt ông một lần rồi
và phải nộp tiền chuộc, nhưng mà sau này cũng bị một lần nữa, vậy
thì bây giờ tâm tư nguyện vọng của người đi biển như ông đối với
các cơ quan chức năng nhà nước giúp đỡ để có thể làm ăn trở lại
ra sao?
Ông Nguyễn Tấn Lự: Người đi biển
sống bằng nghề biển mà như anh đã biết rồi trong một năm nay mà
bị hai lần như vậy thì nợ nần quá chất chồng, bây giờ vay mượn nói
chung là không vay không mượn được nữa. Vay mượn nhiều quá rồi,
giờ không biết đâu vay mượn nữa. Bây giờ muốn triển khai thì cũng
không có trang thiết bị của nghề biển để ra khơi, thì cũng mong
muốn nhà nước quan tâm giúp đỡ cho những thiết bị hay là cái kia
cái nọ thì mới triển khai được. Đó là nguyện vọng thứ nhứt của tôi
và của anh em ngư dân vừa bị bắt.
Gia Minh: Đó là vấn đề về tài chánh,
về các phương tiện, trang thiết bị thôi. Còn về mặt kỹ thuật và
đi các vùng biển để không bị bắt thì như thế nào?
Ông Nguyễn Tấn Lự: Thì nói chung
ngư dân ở đây cũng trông mong sao những đảo của Hoàng Sa thì nhà
nước làm sao để ngư dân được làm tự do như các đảo khác của Việt
Nam, không sợ Trung Quốc bắt nữa, khi có bão gió thì ngư dân có
thể trú núp được an toàn, chớ như bị bắt bớ như vầy thì lần sau
nghe bão gió thì đâu có dám vào đó để trú núp. Cho nên (chúng tôi)
cũng mong sao nhà nước đàm phán cách sao để được điều như tôi mới
nói vừa rồi đó thì ngư dân rất là mừng lắm.
Gia Minh: Cảm ơn ông đã có những
thông tin chia sẻ vừa rồi và mong những điều mong ước của ông sẽ
sớm được thực hiện để những ngư dân như ông được an toàn.
|