Những thách đố của cộng đồng người Việt lưu vong

về chuyện xâm lấn đảo của Trung Cộng
Lâm Quang Thi – Nguyên Hân chuyển ngữ

 

Ngày 11 tháng Năm năm 2009, chín ngày trước khi qua đời ở thành phố San Jose, tiểu bang California, vị thủ tướng cuối cùng của Nam Việt Nam, ông Nguyễn Bá Cẩn, đã đấu tranh để gìn giữ sự toàn vẹn lãnh thổ quê hương ông trước sự xâm lăng của Trung Quốc. Nhân danh cộng đồng người Việt lưu vong, ông đã nộp cho Liên Hiệp Quốc một hồ sơ xác định ranh giới bên ngoài thềm lục địa Việt Nam theo đúng Hiệp Ước về Luật Biển của Liên Hiệp Quốc.

Hồ sơ của ông Cẩn, được chuẩn bị với sự giúp đỡ của nhiều chuyên gia chuyên về luật quốc tế trong cộng đồng người Việt hải ngoại, đã trích dẫn bằng chứng lịch sử và địa lý để xác định chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

 

Trong lúc cộng đồng người Việt ở hải ngoại đang cố gắng giành quyền sở hữu hai quần đảo này, thì chế độ cộng sản Hà Nội, vốn nắm chính quyền qua chiêu bài độc lập và ái quốc, lại đang dâng hiến lãnh thổ của chính mình. Những quần đảo này sẽ cho Trung Quốc sự xác định nhiều quyền lợi của họ trong vùng lãnh hải này ở Biển Đông, quyền đánh cá và khả năng khai thác những khu vực có tiềm năng chứa dầu và khoáng sản.

 

Lịch sử có khả năng tái diễn lạ lùng của nó. Thời xưa, vua Việt Nam gởi sứ sang Bắc Kinh định kỳ để triều cống những thiên triều phương Bắc đầy quyền năng nhằm đổi lấy sự che chở cho chính mình. Ngày nay Việt Nam dưới chế độ cộng sản cũng chẳng khác gì ngày xưa, nhưng có hai sự khác biệt chính: Những ông vua và chúa của một thời xa xưa hiện đang được thay bằng những nhà lãnh đạo cộng sản, và đá qúy, vàng bạc, ngà (voi, tê giác) được thay bằng sự nhượng bộ lãnh thổ, đi kèm vào đó là quyền (cho thiên triều phương Bắc) được đánh cá ngay trong lãnh hải của mình và tiềm năng của những nguồn dự trữ dầu.

 

Hồ sơ của ông Cẩn đã thiết lập sự hợp pháp của Việt Nam Cộng Hòa trước đây (Nam Việt Nam); nhấn mạnh rằng hành động xâm lăng của Bắc Việt và sự xâm chiếm lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa sau năm 1975 “đã không hủy bỏ gía trị ba hiệp ước quốc tế: Hiệp ước Geneve năm 1954, Thỏa hiệp Ba-Lê (Paris) ký năm 1973, cũng như Luật Cuối Cùng (Final Act) được ký vào ngày 2 tháng Ba năm 1973, và hành động xâm lăng của Bắc Việt và sự xâm chiếm lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa này cũng không xóa đi sự hợp pháp và tính tồn tại “hợp pháp về mặt pháp lý" của Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa theo luật quốc tế."

 

Ông Cẩn cũng có thể bác bẻ chuyện nộp đơn cùng lúc của Hà Nội cho Liên Hiệp Quốc; qua đó, nhà nước cộng sản Việt Nam công nhận chủ quyền của Trung Quốc trên quần đảo Hoàng Sa một cách không chính thức, vốn nằm phía đông của thành phố Huế, và những tường thuật chỉ nói đến sự tranh chấp chưa ngã ngũ với Mã Lai Á trong quần đảo Trường Sa, nằm ở phía Nam của Hoàng Sa.

 

Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa sau một trận hải chiến đẫm máu vào ngày 19 tháng Một năm 1974 với Việt Nam Cộng Hòa trong cùng thời gian với cuộc Chiến tranh Việt Nam. Hoàng Sa, vốn giàu nguồn năng lượng dầu hỏa, được các nước Việt Nam, Phi Luật Tân, Brunei, Mã Lai Á và Trung Quốc đều lên tiếng cho là của mình. Trung Quốc là nước duy nhất đã dùng quân đội xâm chiếm Hoàng Sa và chiếm năm đảo thuộc quần đảo này sau một trận hải chiến với Việt Nam vào ngày 14 tháng Ba năm 1988.

 

Về phương diện địa lý, bản hồ sơ nhấn mạnh quần đảo Hoàng Sa nằm gần Việt Nam nhất với cự ly 135 hải lý; trong lúc khoảng cách gần bờ biển của quần đảo nằm phía cực bắc của Trung Quốc là 235 hải lý. Và quần đảo Trường Sa, nằm cách cảng Cam Ranh 250 hải lý, so với 310 hải lý từ đảo Hải Nam của Trung Quốc. Dựa vào yếu tố địa dư này, bản hồ sơ kết luận rằng, “cả hai nhóm đảo Hoàng Sa và Trường Sa … phải thuộc về Việt Nam.”

 

Hồ sơ (của ông Cẩn) đưa ra những chứng cớ lịch sử để xác minh chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam Cộng Hòa trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa này. Chứng cớ xưa nhất là bản đồ Hồng Đức được vẽ vào khoảng giữa năm 1460 và 1497 thời Vua Lê Thánh Tôn của triều An Nam. Nhưng tài liệu quan trọng nhất là Thỏa hiệp Tientsin được ký giữa Trung Quốc và Pháp năm 1885, công nhận Quyền Bảo hộ của Pháp trên lãnh thổ An Nam, mà lãnh thổ của nước An Nam này lúc đó đã bao gồm những quần đảo nói trên.

 

Khi Đệ nhị Thế chiến chấm dứt, các nước thắng trận họp ở Potsdam năm 1945 để ký hiệp ước giải quyết những tranh chấp, kiện tụng liên quan đến những nước đã từng bị chinh phục bởi Nhật Bản và Đức trước đây. Những thỏa hiệp quốc tế này đã không thay đổi tính chủ quyền của hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

 

Người ta không kỳ vọng Liên Hiệp Quốc sẽ giải quyết những vấn đề liên quan đến Thềm Lục địa trong thời gian sắp tới, nhưng sự nộp đơn của ông Nguyễn Bá Cẩn đã làm nới rộng tầm kích cuộc tranh đấu chống chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc. Nó cho thấy sự trổi dậy của một cộng đồng người Việt ở hải ngoại ngày càng năng động quyết tâm tiến hành một trận chiến cùng lúc ở hai mặt trận: chống quân xâm lăng ngoại quốc và đấu tranh cho một cải cách dân chủ ở Việt Nam.


© DCVOnline

-------------------------------------------------------------------------------------------------------

 

Vietnam’s Diaspora Challenges China’s Claim to Archipelagos

New America Media, News analysis, Thi Lam, Posted: Jun 11, 2009

 

On May 11, 2009, nine days before he died in San Jose, Calif., the last prime minister of South Vietnam, Nguyen Ba Can, fought to save his homeland from China’s expansion. On behalf of the Vietnamese diaspora, he submitted to the United Nations a dossier establishing the outer edges of Vietnam’s continental shelf in compliance with the UN Convention on the Law of the Sea.

 

Can’s dossier, prepared with the help of experts on international laws from the Vietnamese communities overseas, cites geographical and historical evidence to establish Vietnam’s sovereignty over the Paracels and Spratlys archipelagos.

 

While the Vietnamese diaspora is struggling to claim ownership of these two island groups, the Hanoi regime, which came to power using the language of independence and patriotism, is giving away its territory. Those islands would give China a claim to much of the territorial waters in the Easter Sea, and therefore fishing rights and access to minerals and potential oil pockets.

 

History has a curious way of repeating itself. In ancient times, Vietnamese kings periodically sent ambassadors to the Peking Imperial Court to pay tributes to their powerful masters to the north in exchange for their protection. It is the same today with two major differences: The old kings and emperors have been replaced by communist rulers, and precious stones, gold and ivory have been replaced by precious territorial concessions, along with fishing rights and potential oil reserves.

 

Can’s dossier established the legitimacy of the former Republic of Vietnam (South Vietnam); it stresses that the acts of aggression by North Vietnam and its occupation of the territory of the RVN after 1975 “have not abrogated the three international treaties: the Geneva Accords of 1954, the Paris Accords of 1973, as well the Final Act of March 2, 1973, nor can they obliterate the ‘de jure’ existence and legitimacy under international law of the Government of the RVN.”

 

Can also refutes Hanoi’s concomitant submission to the UN, in which the Vietnamese communist government recognizes China’s de facto sovereignty over the Paracel Archipelagos, east of Hue, and reports only a pending dispute with Malaysia over islands in the Spratlys, south of the Paracel Islands.

 

China captured the Paracel Islands after a bloody naval battle on January 19, 1974, with the South Vietnamese during the Vietnam War. The Spratlys, rich in petroleum resources, is claimed by Vietnam, the Philippines, Brunei, Malaysia and China. China is the only country that has used military forces to invade the Spratlys and occupy five islands of this archipelago following a navy battle against Vietnam on March 14, 1988.

 

Geographically, the report emphasizes that the Paracels island closest to Vietnam is 135 nautical miles away; the distance of the northernmost island to China’s shore is 235 nautical miles. Spratly Island, meanwhile, is 250 nautical miles from the Vietnamese port of Cam Ranh, compared to 310 nautical miles that separate the same island from China’s Hainan island. Based on these data, the report concludes that, “both groups of Paracels and Spratlys islands...must belong to Vietnam.”

 

The dossier presents historical evidence to support the territorial sovereignty of the RVN over the Paracel and Spratly archipelagos. The oldest is the Hong Duc map drawn between 1460 and 1497 during the dynasty of King Le Thanh Ton of the Empire of An Nam. But the most important document is the Treaty of Tientsin signed by China and France in 1885, which recognized the French Protectorate over the Empire of Vietnam, whose territory at that time already included the above archipelagos.

 

At the end of World War II, the victors met in Potsdam in 1945 to sign the treaties that settled territorial litigations affecting the nations previously conquered by Germany and Japan. These international treaties did not change the sovereignty of the Paracels and Spratlys.

 

The UN is not expected to rule on Continental Shelf - related issues anytime soon, but Can’s submission has added a new dimension to the struggle against China’s expansionism. It signals the emergence of an increasingly active diaspora that is determined to wage a two-front war: to oppose foreign aggression and to fight for democratic reform in Vietnam.

 

Thi Lam was a lieutenant general in the South Vietnamese army and the author of, The Twenty-Five Year Century: A South Vietnamese General Remembers the Indochina War to the Fall of Saigon.

Source