|
Giao biển
cho ai?
Trân Văn, phóng viên đài RFA
2009-11-03
Sự lo âu cho chủ quyền của Việt Nam trên biển Đông càng ngày càng
lớn. Nó tỷ lệ thuận với sự bất bình đang mỗi ngày một đậm nét nơi
công chúng trước lối hành xử hết sức khó hiểu của chính quyền đương
nhiệm đối với Trung Quốc.
Trong bối cảnh như vừa kể, vài ngày
qua, quốc hội, chính phủ và một số tướng lãnh, lãnh đạo Quân đội
nhân dân Việt Nam bắt đầu lên tiếng về việc hiện đại hoá quân đội,
thậm chí vũ trang cho ngư dân để họ tự vệ...
Những ý tưởng này đang được quảng bá như các giải pháp để giải quyết
thực trạng: ngư dân Việt Nam thường xuyên bị lực lượng vũ trang
của Trung Quốc săn đuổi, đánh đập, giam giữ, buộc nộp tiền chuộc,
tàu đánh cá bị tàu lạ đâm chìm, không cho trú bão, lúc cho vào trú
bão thì đập phá, cưỡng đoạt tài sản, hành hung công dân Việt Nam,
trước khi thả cho họ rời bến trở về nhà,...
Ngư dân Việt Nam thường xuyên bị lực
lượng vũ trang của Trung Quốc săn đuổi, đánh đập, giam giữ, buộc
nộp tiền chuộc, tàu đánh cá bị tàu lạ đâm chìm, không cho trú bão,
lúc cho vào trú bão thì đập phá, cưỡng đoạt tài sản, hành hung công
dân Việt Nam
Liệu việc hiện đại hoá quân đội, vũ trang cho ngư dân có phải là
những giải pháp tối ưu? Tại sao lại xem ngư dân như một lực lượng
quan trọng để gìn giữ chủ quyền? Vì sao quân đội không gánh vác
trách nhiệm bảo vệ lãnh hải và bảo vệ công dân?
Theo báo chí Việt Nam, ở kỳ họp cuối cùng của năm nay, Quốc hội
Việt Nam đang thảo luận về Luật Dân quân tự vệ. Bàn về dự luật này,
nhiều đại biểu Quốc hội cho rằng, cần đặc biệt quan tâm đến tổ chức
dân quân tự vệ biển khi đang có nhiều diễn biến phức tạp trên biển
Đông.
Đẩy
ngư dân đi vào chỗ chết?
Thật ra, ý tưởng giao vũ khí cho ngư dân để họ tự vệ và giữ biển,
bảo vệ chủ quyền của Việt Nam trên biển đã được giới thiệu rộng
rãi từ trung tuần tháng 10. Lúc đó, trả lời chất vấn của báo giới
về trách nhiệm và giải pháp bảo vệ ngư dân khi họ hành nghề trên
biển Đông, một số quan chức của Bộ Nông nghiệp – Phát triển Nông
thôn và lãnh đạo Hội Nghề cá, đã từng cổ súy giải pháp vũ trang
cho ngư dân.
Thế còn ngư dân, họ nghĩ gì trước các ý tưởng này? Mời qúy vị nghe
cuộc trao đổi ngắn giữa chúng tôi với ông Trương Minh Quang, ngụ
tại Quảng Ngãi, thuyền trưởng tàu QNg 90078. Ông Quang từng bị lực
lượng vũ trang của hải quân Trung Quốc bắt hai lần trong vòng sáu
tháng, lần nào cũng bị đánh đập, cướp, hủy hoại tài sản. Lần gần
nhất là cuối tháng 9, lúc ông cho tàu vào trú bão tại đảo Hữu Nhật
thuộc quần đảo Hoàng Sa...
Trân Văn: Nếu như nhà nước giao súng cho anh để anh tự bảo vệ anh
có cầm không?
Trương Minh Quang: Em không cầm đâu. Nói chung là ở ngoài biển,
có súng nó bắn chết cha! Có súng nó bắt mình luôn. Nó giết mình
ở ngoải đó!
Trân Văn: Khi đã từng bị bắt, từng bị đánh đập không phải một lần,
anh thấy là giữa chuyện anh nhận súng để tự bảo vệ, với chuyện nhà
nước cử hải quân, cử cảnh sát biển hỗ trợ thì chuyện nào hay hơn?
Trương Minh Quang: Nói chung là bây giờ họ giao súng em cũng không
dám đâu! Lỡ mà gặp hải quân (Trung Quốc) mình cũng giấu trên tàu
cho kỹ chứ nó gặp, nó uýnh chết đó! Nói chung
là bây giờ họ giao súng em cũng không dám đâu! Lỡ mà gặp hải quân
(Trung Quốc) mình cũng giấu trên tàu cho kỹ chứ nó gặp, nó uýnh
chết đó!
Anh Quang, ngư dân
Trân Văn: So với tàu đánh cá của anh anh, tàu hải quân Trung Quốc
lớn hơn khoảng bao nhiêu lần?
Trương Minh Quang: Lớn hơn cũng cỡ sáu, bảy lần gì đó anh. Súng
ống của nó đầy đủ lắm!
Trân Văn: Ngoài súng cá nhân, trên tàu của hải quân Trung Quốc còn
có những loại vũ khí gì nữa? Có đại bác, đại liên,... không?
Trương Minh Quang: Có súng hai nòng nhưng mà nó phủ bạt che hềt,
khoảng ba cây như vậy đó.
Trân Văn: Súng gì anh?
Trương Minh Quang: Súng hai nòng y như là trên xe tăng đó! Mình
cũng đoán vậy thôi vì nó phủ bạt che hết nhưng súng to lắm!
Trân Văn: Với thực tế như thời gian vừa qua, trong giai đoạn sắp
tới, anh có hy vọng là sẽ được hải quân và cảnh sát biển Việt Nam
bảo vệ không?
Nhà nước anh hùng?
Trương Minh Quang: Chắc là không có đâu! Hồi bão năm rồi, bão số
1 đó, anh em cũng chìm, cũng chết, tàu cứu nạn, cứu hộ ra mà tụi
nó đâu có cho ghé vô đảo! Tụi nó đuổi miết đó chứ! Sau này tỉnh
này nè, điện biểu mình chạy lên trên đó thì nó cho lên. Hai, ba
chiếc tàu nhỏ thì nó cho đi kiếm mấy chiếc bị chìm. Tàu
lớn đâu có dám lên. Lên nó đuổi, hoảng hồn phải xuống chứ đâu dám
lên đó.
Trân Văn: Như vậy là với những trận bão mà có ngư dân của mình chết
ở khu vực Hoàng Sa, Trường Sa – nơi Trung Quốc đang chiếm đóng –
thì tàu hải quân với tàu cảnh sát biển của mình cũng không dám tới?
Tàu cứu hộ, cứu nạn của mình cũng không dám tới?
Trương Minh Quang: Nó không cho lên dù có tàu của mình bị chìm
Trân Văn: Như vậy là ngư dân tự cứu nhau hả anh?
Trương Minh Quang: Dạ! Mấy ông tỉnh điện biểu mình cố gắng đi kiếm
người rồi nhà nước cho dầu mỡ. Tàu cứu hộ cứu nạn ra đứng chờ mình
đi kiếm. Kiếm rồi hết bao nhiêu dầu mỡ thì về họ cho...
Trân Văn: Vậy là nhà nước kêu mình đi kiếm rồi sau đó họ trả dầu
nhớt cho mình?
Trương Minh Quang: Dạ! Họ trả dầu
lại cho mình.
Trân Văn: Kiếm cả người lẫn xác?
Trương Minh Quang: Dạ! Kiếm cả người lẫn xác. Nếu còn sống thì mình
vớt. Chết rồi mà trôi thì mình cũng vớt! Bão số 1 năm rồi có một
thằng ở Bình Định, trôi cả 110, 120 hải lý mà còn sống...
Trân Văn: Cuối cùng thì ai vớt anh đó?
Trương Minh Quang: Dạ, một chiếc thuyền câu của Bình Định vớt. Không
rõ anh đó tên gì nhưng quê ảnh ở Bình Định.
Chiến lược của Đảng: dân đi trước
nhà nước theo sau?
Trân Văn: Vậy là mình có tàu cứu hộ, cứu nạn nhưng không đi vớt
ai hết?
Trương Minh Quang: Dạ, chạy ra đó thôi chứ nó đâu cho lên khu vực
đó. Thường mình đậu ở dưới đảo Bom Bay còn tàu thì thường là chìm
ở đảo đó!
Trân Văn: Thường thì tàu cứu hộ, cứu nạn của mình ra cách bờ khoảng
bao nhiêu hải lý thì ngừng lại?
Trương Minh Quang: Nếu ở đây chạy ra đó thì đúng 210 hải lý và tàu
phải ngừng dưới khu vực đó khoảng 30 hải lý. Hồi bão số 1 năm rồi,
tới đó là nó không cho lên nữa.
Trân Văn: Anh có bao giờ thấy tàu hải quân của mình vượt qua ranh
giới đó hay cũng chỉ tới đó rồi quay về?
Trương Minh Quang: Em không biết. Đợt bão năm rồi chỉ có tàu cứu
hộ, cứu nạn của mình tới đó, đứng đó rồi kêu mình đi kiếm, đi cứu
người. Chính em đi kiếm, đi cứu hai ba ngày nhưng không có rồi mới
trở về đó, người ta cho dầu rồi mới đi vô...
Những điều mà ông Quang vừa kể có
thể gây ngạc nhiên cho nhiều người nhưng hoàn toàn không xa lạ với
ngư dân. Trong một lần trả lời phỏng vấn Đài Á Châu Tự Do, ông Nguyễn
Thanh Thu, cũng ngụ tại Quảng Ngãi, thuyền trưởng tàu đánh cá mang
số hiệu QNg 95348, bị đâm chìm giữa biển, vào lúc rạng sáng ngày
19 tháng 5, từng xác nhận:
Nguyễn Thanh Thu: Tàu chìm hẳn trong khoảng 15 phút, anh em chúng
tôi bơi miết cho đến 6 giờ sáng rồi có một chiếc thúng vớt chúng
tôi lên. Chúng tôi dùng bộ đàm kêu các tàu ở gần đến cứu…
Trân Văn: Mình có hải quân, có cảnh sát biển, có biên phòng, việc
tuần tra trên biển như thế nào? Trong những trường hợp tàu lạ đâm
chìm tàu đánh cá, tàu hàng của mình…
Nguyễn Thanh Thu: Không có tàu hải quân Việt Nam... Không có tàu…
Trân Văn: Rồi cảnh sát biển hoạt động thế nào?
Nguyễn Thanh Thu: Tàu cảnh sát biển không có… Chúng tôi gọi ngư
dân cùng quê làm ở gần đó tới cứu chúng tôi và sau đó tôi phải thuê
một cái ghe chở 26 lao động vào trong đất liền.
Mới đây, sau hàng loạt nhân họa liên tục gieo xuống đầu ngư dân
Việt Nam và trước các thắc mắc về vai trò của quân đội trong việc
bảo vệ lãnh hải, bảo vệ công dân, lần đầu tiên, vấn đề hiện đại
hoá quân đội, hiện đại hoá hải quân được đưa ra bàn luận công khai,
cùng lúc với việc Đại tướng Lê Văn Dũng, Bí thư Trung ương Đảng,
Ủy viên Thường vụ Quân ủy Trung ương, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị
Quân đội nhân dân Việt Nam đi thăm Cộng hoà nhân dân Trung Hoa để
“trao đổi kinh nghiệm, thắt chặt quan hệ, góp phần củng cố và phát
triển hơn nữa quan hệ đoàn kết, hữu nghị truyền thống và hợp tác
nhiều mặt Việt Nam - Trung Quốc”.
Vào lúc tướng Dũng đang ở Trung Quốc, thêm một tàu đánh cá của Việt
Nam bị đâm chìm trên biển Đông. Tai nạn xảy ra với tàu mang số hiệu
KG 90977 đã làm 2 ngư dân thiệt mạng và tính đến ngày 2 tháng 11,
vẫn còn sáu ngư dân mất tích.
@Radio Free Asia.
|