|
Trường Sa 1988
Từ cuối năm 1986, một tàu dưới dạng đánh cá, không
số của nước ngoài đến vùng biển Đông, đẩy mạnh các hoạt động nghiên
cứu biển xuống phía Nam, tăng số lần tàu chiến, tàu vận tải hoạt
động trinh sát, thăm dò ở khu vực Trường Sa. Đặc biệt là từ ngày
24 đến 30 tháng 12 năm 1986, máy bay và tàu chiến của nước ngoài
tiến hành các hoạt động trinh sát từ đảo Song Tử Tây đến khu vực
đảo Thuyền Chài, gây nên tình hình căng thẳng về tranh chấp chủ
quyền vùng biển của Việt Nam.
Ngày 31 tháng 12 năm 1986, một nước trong khu vực
Đông Nam Á đưa lực lượng chiếm bãi Kỳ Vân, uy hiếp các đảo khác
gần đảo Thuyền Chài. Đầu năm 1987, nước ngoài đẩy mạnh các hoạt
động ngoại giao và tăng cường đưa tàu chiến đi lại gần khu vực đảo
Thuyền Chài. Tiếp đó, trong năm 1987, tàu Hải Dương 4 và một số
tàu của nước ngoài tiến hành trinh sát phần lớn các đảo thuộc quần
đảo Trường Sa, trong đó có cả những đảo ta đang giữ; đặt bia kỷ
niệm ở đảo Ma-i-xi-ti, huy động tàu qua lại khu vực các đảo An Bang,
Thuyền Chài, Trường Sa, Trường Sa Đông, Song Tử Tây, có lúc chỉ
cách ta khoảng một hải lý; đồng thời tăng cường các hoạt động trinh
sát, xâm nhập, khai thác trái phép tài nguyên vào sâu vùng nội thủy
của ta. Tàu nước ngoài đưa lực lượng chiếm giữ hai đảo Kỳ Vân và
Kiệu Ngựa ở phía nam quần đảo Trường Sa. Có nước tăng cường lực
lượng củng cố các đảo đang chiếm giữ và đưa thêm lực lượng đến vận
chuyển xây dựng kiên cố ở Song Tử Tây, Loại Ta và một số đảo khác,
gây tình hình căng thẳng ở khu vực quần đảo Trường Sa.
Trước tình hình đó, Bộ Chính trị và Đảng ủy Quân
sự Trung ương đã chỉ thị cho Quân chủng Hải quân đưa lực lượng ra
củng cố, giữ vững các đảo đang chốt giữ, tăng cường thế phòng thủ
các đảo theo từng cụm, từng khu vực, bảo đảm khi có chiến sự xảy
ra có thể chi viện hỗ trợ kịp thời giữ vững đảo; đưa lực lượng đóng
giữ một số bãi ngầm mới trong khu vực quần đảo Trường Sa. Tiếp đó,
Bộ Chính trị, Đảng ủy quân sự Trung ương ra nghị quyết về việc quyết
tâm bảo vệ chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa,
trước mắt là quần đảo Trường Sa, là nhiệm vụ khẩn trương, quyết
liệt, lâu dài, là nhiệm vụ chiến lược của toàn Đảng, toàn dân, toàn
quân ta; khôngchỉ riêng của lực lượng vũ trang, mà các cấp, các
ngành, địa phương có liên quan cũng phải đóng góp tích cực.
Quán triệt Nghị quyết của Bộ Chính trị, Bộ trưởng
Bộ Quốc phòng ra chỉ thị giao nhiệm vụ cho Quân chủng Hải quân phải
bảo vệ các đảo của ta, đặc biệt là không ngừng tăng cường khả năng
bảo vệ quần đảo Trường Sa, bao gồm cả việc củng cố và xây dựng thêm
các công trình chiến đấu và bảo đảm trong sinh hoạt; đồng thời đưa
lực lượng ra đóng các bãi đá cạn. Trước mắt đưa lực lượng ra đóng
giữ Đá Tây, Chữ Thập, Đá Lớn, Tiên Nữ; khai thác và phát huy mọi
khả năng của các lực lượng vũ trang, các ngành, các địa phương để
chi viện từ bờ ra đảo xa. Nếu tàu nước ngoài xâm phạm đảo, hoặc
dùng vũ lực uy hiếp thì đánh trả và tỉnh táo, không bị khiêu khích
Thực hiện Nghị quyết của Bộ Chính trị và chỉ thị
của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, ngày 12 tháng 1 năm 1987, Đảng ủy Quân
chủng họp đánh giá tình hình thực hiện nhiệm vụ trong năm 1986 và
đề ra nhiệm vụ công tác năm 1987. Nhận định về tình hình trên biển,
Đảng ủy Quân chủng nêu rõ: Tất cả các khu vực biển tình hình vẫn
căng thẳng phức tạp, vẫn diễn ra các hoạt động xâm nhập, trinh sát
của tàu nước ngoài tranh chấp chủ quyền tài nguyên, gây tình hình
căng thẳng, có thể dẫn đến xung đột vũ trang đánh chiếm, hoặc tập
kích vào các đảo, căn cứ trên đất liền, nhất là quần đảo Trường
Sa. Toàn quân chủng phải đề cao tinh thần cảnh giác, sẵn sàng chiến
đấu cao, đối phó hiệu quả mọi tình huống, đập tan mọi âm mưu, thủ
đoạn xâm phạm trái phép, bảo vệ chủ quyền vùng biển và hải đảo của
Tố quốc.
Ngày 24 tháng 10 năm 1987, Tư lệnh Hải quân ra mệnh
lệnh chuyển trạng thái sẵn sàng chiến đấu cho lực lượng bảo vệ các
đảo thuộc quần đảo Trường Sa, tránh âm mưu khiêu khích của tàu nước
ngoài; đồng thời chỉ thị cho các Lữ đoàn 125 chuẩn bị tàu, pông-tông
sẵn sàng đưa lực lượng ra Trường Sa, chuyển các tàu của Lữ đoàn
172 vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu, cơ động ra phía trước và
Trung đoàn 83 chuẩn bị lực lượng, phương tiện, sẵn sàng cơ động
đến xây dựng đảo.
Những tháng cuối năm 1987, Quân chủng điều chuyển
một số tàu thuộc các Lữ đoàn 146, 125 đưa bộ đội đến tăng cường
lực lượng đóng giữ các đảo thuộc quần đảo Trường Sa. Ngày 28 tháng
10, tàu 613 đưa một phân đội chiến đấu thuộc Lữ đoàn 146, một trung
đội công binh, do đồng chí Nguyễn Trung Cảng, Phó Lữ đoàn trưởng
chỉ huy ra đóng giữ đảo Đá Tây. Do sóng to gió lớn, gặp khó khăn
trong xây dựng công sự chốt giữ, nên sau một thời gian, tàu 613
chở bộ đội về Cam Ranh. Ngày 2 tháng 12 năm 1987, tàu HQ 604 thuộc
Lữ đoàn 125 đưa bộ đội cùng vật liệu đến xây nhà cấp 3 ở đảo Đá
Tây. Sau một thời gian lao động khẩn trương, cán bộ, chiến sĩ đã
hoàn thành khu nhà ở, nhà trực, tổ chức canh gác, bảo vệ đảo.
Cùng thời gian này, Quân chủng tăng cường lực lượng
xây dựng thế trận phòng thủ trên các đảo và vùng biển phía Nam.
Quân chủng tăng cường thêm phương tiện choVùng 4 hải quân, bảo vệ
vị trí neo đậu cho tàu thuyền tại khu vực giàn khoan. Hàng ngày,
thường duy trì 2 tàu bảo vệ khu vực khai thác dầu khí, xua đuổi
tàu lạ, bảo vệ an toàn cho công tác thăm dò khai thác dầu khí. Thực
hiện kế hoạch phối hợp hiệp đồng trong hoạt động bảo vệ biển đảo
ở khu vực phía Nam do Bộ Tổng Tham mưu đề ra, Bộ Tư lệnh Hải quân
chỉ đạo; Sở chỉ huy Quân chủng hiệp đồng với Quân chủng Không quân
tổ chức nhiều chuyến bay biển quan sát, nắm tình hình hiệp đồng
với Đặc khuVũng Tàu - Côn Đảo, Quân khu 7 xây dựng và thực hiện
kế hoạch bảo vệ khai thác dầu khí. Hoạt động tuần tiễu ở khu vực
giàn khoan của Hải quân lúc cao nhất có 6 tàu của Lữ đoàn 171 và
Hải đoàn 129. Một số tàu đánh cá đến hoạt động trái phép ở khu vực
thềm lục địa, hoặc tàu lạ xuất hiện đã bị hải quân ta ngăn chặn,
xua đuổi, bảo vệ an toàn khu vực tài nguyên thuộc chủ quyền vùng
biển của Việt Nam.
Theo dõi chặt chẽ mọi diễn biến trên biển và khu
vực quần đảo Trường Sa, ngày 9 tháng 1 năm 1988, Đảng ủy Quân chủng
họp nhận định: Hải quân nước ngoài sẽ tiến hành các hoạt động quân
sự tranh chấp chủ quyền hải đảo chiếm một số bãi san hô nổi hoặc
chìm khi nước lên, xen kẽ với các đảo của ta. Các nước ngoài có
thể tranh chấp thêm các đảo kể cả khi có xung đột với nhau. Cũng
có nước có thể chiếm đóng một số đảo nằm giữa Kỳ Vân và Ri-gân.
Cuộc tranh chấp các đảo đang trở thành nguy cơ trực tiếp đe dọa
Việt Nam và các nước trong khu vực. Ở Bắc Bộ, nước ngoài có thể
triển khai thêm khu vực khai thác dầu khí, sử dụng không quân và
hải quân bảo vệ gây tình hình căng thẳng ở khu vực này. Ở vịnh Thái
Lan, Hải quân Mỹ thường xuyên qua lại có thể hỗ trợ cho hải quân
Thái Lan mở rộng hoạt động, gây mất ổn định, uy hiếp chủ quyền vùng
biển, hải đảo của ta ở phía Nam.
Trên cơ sở nhận định, đánh giá tình hình, Đảng ủy
Quân chủng đề ra chủ trương: Tranh thủ thời gian, triệt để triển
khai lực lượng đóng giữ trên các đảo. Không để nước ngoài thực hiện
ý đồ cho lực lượng đóng xen kẽ với ta, hoàn thành việc đóng giữ
các đảo trong ba năm (1988-1990). Trong năm 1988, triển khai lực
lượng đóng giữ phải hết sức bí mật, đóng đảo nào, bảo đảm phòng
thủ tốt trên đảo đó. Đồng thời tăng cường số lần hoạt động tuần
tiễu, bảo vệ vịnh Bắc Bộ, vùng biển Tây Nam. Bảo vệ vùng biển, hải
đảo trong biển Đông trở thành vấn đề chiến lược của toàn Đảng, toàn
quân, toàn dân, trong đó Hải quân nhân dân là lực lượng nòng cốt
của chiến tranh nhân dân bảo vệ chủ quyền vùng biển, hải đảo của
Tổ quốc. Đảng ủy Quân chủng xác định: "Nhiệm vụ bảo vệ chủ
quyền vùng biển và quần đảo Trường Sa là nhiệm vụ quan trọng nhất,
khẩn trương nhất và cũng là vinh dự của Quân chủng".
Thực hiện Nghị quyết của Đảng ủy Quân chủng, Bộ Tư
lệnh Hải quân lệnh cho lực lượng tàu, bộ đội công binh và lực lượng
của cơ quan chuyển vào Cam Ranh, sẵn sàng đưa bộ đội ra đóng giữ
đảo. Bộ Tư lệnh Hải quân chấp hành nghiêm chỉ thị, mệnh lệnh của
trên, sáng tạo, bình tĩnh, dũng cảm và kiên quyết phối hợp với các
lực lượng khác đấu tranh cả về chính trị, ngoại giao, quân sự, hoàn
thành xuất sắc nhiệm vụ, góp phần bảo vệ vững chắc chủ quyền vùng
biển hải đảo và thềm lục địa của Tổ quốc, không để chiến tranh lan
rộng ra khắp quần đảo, chỉ đạo cơ quan Bộ Tham mưu, các cục Chính
trị, Hậu cần, Kỹ thuật và các đơn vị làm tốt công tác tư tưởng cho
cán bộ, chiến sĩ, chỉ đạo và thực hiện tốt việc di chuyển cơ quan,
Sở chỉ huy Quân chủng, củng cố duy trì nền nếp công tác của bộ phận
còn lại ở phía Bắc (Sở chỉ huy hậu phương),chỉ đạo triển khai tăng
cường thông tin liên lạc ở Cam Ranh, thành phố Hồ Chí Minh, quần
đảo Trường Sa, chú trọng mạng thông tin hiệp đồng quân binh chủng,
chỉ đạo bảo đảm hàng hải, thả phao tiêu đánh dấu luồng lạch ở Trường
Sa, chỉ đạo công tác vật tư tài chính công binh bảo đảm hoàn thành
kế hoạch xây dựng công trình, công sự chiến đấu, thiết bị chiến
trường ở quần đảo Trường Sa, chỉ đạo công tác tuyển quân, nắm chắc
số, chất lượng phương tiện chiến đấu, đề xuất xin và đóng mới phương
tiện và bảo đảm quân số cho lực lượng tàu chiến đấu, lực lượng đóng
quân trên đảo; chỉ đạo tăng cường công tác nắm địch, tăng thêm phương
tiện, lực lượng nắm địch, chỉ đạo công tác tuyển quân và huấn luyện
chiến đấu.
Ngày 22 tháng 1 năm 1988, nước ngoài đưa 4 tàu gồm:
hộ vệ tên lửa, tuần dương, tàu dầu, tàu đổ bộ và một số tàu khác
đến chiếm đóng đảo Chữ Thập. Tiếp đó, nước ngoài đưa một lực lượng
lớn gồm 2 tàu hộ vệ tên lửa, 2 khu trục tên lửa, 4 tàu bảo đảm đậu
xung quanh đảo, khống chế không cho tàu thuyền các nước qua lại
để bảo vệ đảo Chữ Thập. Hải quân nước ngoài còn tổ chức ba cụm tuyến
hoạt động gồm: Cụm phía sau lấy Hoàng Sa làm căn cứ thường xuyên
có tàu hộ vệ pháo, hộ vệ tên lửa, khu trục tên lửa, tuần dương,
các tàu ngầm và tàu hộ tống nhằm ngăn cản, uy hiếp lực lượng tàu
hải quân ta hoạt động ở vịnh Bắc Bộ, gây khó khăn cho ta trong việc
triển khai hoạt động bảo vệ vùng biển phía Nam; cụm ngăn chặn lực
lượng hải quân ta ở đông bán đảo Cam Ranh, Cù Lao Thu và cụm Chữ
Thập âm mưu khống chế ta ở khu vực Trường Sa, nếu có thời cơ phát
triển lực lượng xuống khu vực phía Nam.
Thực hiện mệnh lệnh của Bộ Tư lệnh Hải quân, ngày
23 tháng 1 năm 1988, tàu 613 thuộc Vùng 4 hải quân chở lực lượng
và vật liệu ra đảo Tiên Nữ. Sau hai ngày vật lộn với sóng to, gió
lớn, tàu đến Tiên Nữ. Phương châm xây dựng là làm đến đâu chắc đến
đó. Đầu tháng 2 năm 1988, cán bộ, chiến sĩ trên đảo hoàn thành nhà
ở cấp 3, nơi sinh hoạt, bếp ăn và triển khai phương án sẵn sàng
chiến đấu bảo vệ đảo.
Ngày 27 tháng 1 năm 1988, tàu HQ-611 và tàu HQ-712,
do đồng chí Công Phán, Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 146 làm biên đội trưởng,
đồng chí Nguyễn Thế Dân, Phó tham mưu trưởng Vùng 4 hải quân làm
biên đội phó, chỉ huy 1 đại đội công binh và 2 khung đảo của Lữ
đoàn 146 đến đóng giữ đảo Chữ Thập. Ngày 29 tháng 1, tàu bị hỏng
máy phải dừng lại sửa chữa, đồng chí Nguyễn Thế Dân chuyển sang
tàu HQ-07 thuộc Lữ đoàn 171 đi làm nhiệm vụ bảo vệ đảo Đá Lớn. Đồng
chí Công Phán ở lại, sau khi tàu sửa chữa xong tiếp tục chỉ huy
biên đội tiến về phía đảo Chữ Thập. Sáng ngày 30 tháng 1, khi cách
đảo 5 hải lý, thì phát hiện 4 tàu chiến đấu của nước ngoài, gồm
2 tàu hộ vệ tên lửa, 2 tàu hộ vệ pháo ra ngăn cản, có lúc chỉ cách
300m, không cho tiếp cận đảo, tàu đành phải quay về Trường Sa Đông,
không thực hiện được việc đóng giữ đảo Chữ Thập như kế hoạch đề
ra.
Ngày 4 tháng 2 năm 1988, Thường vụ Đảng ủy Quân chủng
họp nhận định: Nước ngoài đã cho quân đóng trên đảo Chữ Thập, trước
mắt ta chưa đóng xen kẽ vì họ ngăn chặn ta từ xa. Họ có thể mở rộng
phạm vi chiếm đóng sang các đảo Châu Viên, Đá Đông, Đá Nam, Tốc
Tan và đóng xen kẽ những bãi đá ta đang đóng giữ. Do đó, ta phải
nhanh chóng đưa lực lượng ra đóng giữ Đá Lát, Đá Lớn, Châu Viên.
Thực hiện Nghị quyết của Thường vụ Đảng ủy Quân chủng, Tư lệnh Hải
quân điện cho biên đội tàu 611 và 712 đang neo đậu ở đảo Trường
Sa Đông đưa bộ đội đến đóng giữ đảo Đá Lớn trước 3 giờ ngày 5 tháng
2 năm 1988. Tình hình nhiệm vụ của Quân chủng ở quần đảo trường
Sa khẩn trương, cấp bách. Được sự đồng ý của trên, Quân chủng thành
lập Sở chỉ huy tiền phương tại Cam Ranh, do đồng chí Giáp Văn Cương
làm Tư lệnh kiêm tư lệnh Vùng 4. Các cơ quan: tham mưu, chính trị,
hậu cần, kỹ thuật đều tổ chức các bộ phận tiền phương của ngành
để kịp thời giải quyết mọi mặt theo yêu cầu đóng giữ, bảo vệ Trường
Sa và DKI. Cục Kỹ thuật đã chỉ đạo các nhà máy, xưởng trạm, kho
tàng lập các tổ đội sửa chữa động thường trực tại các khu vực Cam
Ranh, Nha Trang, Đà Nẵng, Vũng Tàu và bám theo tàu thuyền các đơn
vị để sửa chữa, bảo đảm kỹ thuật cho các hoạt động đóng giữ, bảo
vệ các đảo và căn cứ.
Chấp hành mệnh lệnh của Tư lệnh Hải quân, tàu 611
và tàu 712 đưa lực lượng công binh và bộ đội của Lữ đoàn 146 đến
đảo Đá Lát. Dưới sự chỉ huy của đồng chí Công Phán, bộ đội phân
chia lực lượng thành 3 tổ chiến đấu canh gác; đồng thời tổ chức
lực lượng làm nhà cấp 3. Đến ngày 20 tháng 2, lực lượng công binh
được sự hỗ trợ của lực lượng đóng giữ đảo hoàn thành nhà và bàn
giao cho lực lượng bảo vệ đảo.
Trong khi đó, ở hướng Đá Lớn, ngày 13 tháng 2, thực
hiện nhiệm vụ Tư lệnh Hải quân giao, Lữ đoàn 125 cho tàu 505 kéo
tàu LCU 556 cùng bộ phận làm nhà cao chân đóng giữ đảo Đá Lớn. trong
khi ta đang tiến về phía đảo, thì phát hiện tàu khu trục và hai
tàu hộ vệ tên lửa của nước ngoài cũng tiến về phía Đá Lớn. Khi ta
cách Đá Lớn khoảng 4 hải lý, tàu nước ngoài thả thủy lôi ngăn cản,
uy hiếp ta. Trước tình hình đó, ban chỉ huy tàu 505 họp nhận định:
nước ngoài chưa biết ý đồ của ta đưa lực lượng ra đóng giữ đảo,
việc thị uy không liên quan đến hành trình, ta cứ cho tàu chạy theo
hướng đã định. Tàu 505 bình tĩnh, khôn khéo đưa tàu LCU 556 tiếp
tục tiến về phía bắc đảo. Ngày 20 tháng 2, sau khi quan sát thăm
dò luồng, tàu 556 tiến vào phía nam đảo an toàn. Cùng thời gian
này, tàu Đại lãnh của công ty trục vớt cứu hộ Sài Gòn kéo tàu HQ-582
và pông-tông Đ02 đi Đá Lớn. Ngày 27 tháng 2, tàu xuất phát từ thành
phố Hồ Chí Minh, đến ngày 1 tháng 3, pông-tông Đ02 vào đến vị trí
phía bắc đảo Đá Lớn. Cán bộ, chiến sĩ trên pông-tông Đ02 và lực
lượng trên tàu LCU đã đến triển khai lực lượng, xây dựng thế trận
phòng thủ bảo vệ đảo Đá Lớn.
Tháng 2 năm 1988, nước ngoài tăng thêm 4 tàu hộ vệ
tên lửa, hộ vệ pháo xuống hoạt động ở khu vực quần đảo Trường Sa,
gây tình hình hết sức căng thẳng. Ngày 18 tháng 2, Thường vụ Đảng
ủy Quân chủng họp đề ra chủ trương: "Ta phải kiên quyết đóng
nhanh, đóng đồng thời tất cả các đảo đã có kế hoạch. Nếu cần có
thể dùng mọi loại tàu để ủi bãi, không làm như vậy sẽ không kịp
ngăn chặn nước ngoài tiếp tục mở rộng phạm vi chiếm đóng thêm".
Lúc này nhiệm vụ đóng giữ đảo của cán bộ, chiến sĩ
các Lữ đoàn 146, 125 và Trung đoàn công binh 83 ngày càng trở nên
quyết liệt. trung tuần tháng 2 năm 1988, thực hiện mệnh lệnh của
Sở chỉ huy Quân chủng, Lữ đoàn 125 đưa pông-tông 7 ra giữ Tốc Tan.
Trong khi đó, tại Đá Đông, một đảo chìm rộng giữ vị trí quan trọng
trong quần đảo, Sở chỉ huy Quân chủng lệnh cho tàu 661 đưa lực lượng
ra cắm cờ, canh gác; đồng thời lệnh cho tàu 605 chở vật liệu, bộ
đội chốt giữ đảo của Lữ đoàn 146 và lực lượng công binh của Trung
đoàn 83 ra xây dựng, bảo vệ. Trong bối cảnh hải quân nước ngoài
có thể khiêu khích ngăn chặn, song các tàu của ta đã bình tĩnh vượt
qua sóng gió đưa bộ đội và vật liệu đến đảo an toàn. Nhờ sự kết
hợp chặt chẽ giữa các lực lượng tàu, đảo, công binh, công việc triển
khai xây dựng nhà, công sự đã hoàn thành theo đúng kế hoạch, bảo
đảm yêu cầu kỹ thuật. Ta triển khai lực lượng bảo vệ đảo. Các tàu
605, 604 tiếp tục ở lại làm nhiệm vụ bảo vệ vòng ngoài Đá Đông.
Như vậy đến tháng 3 năm 1988, lực lượng Hải quân ta đã triển khai
xây dựng xong thế trận phòng thủ trên các đảo Đá Lát, Đá Đông, Tốc
Tan, Tiên Nữ và Đá Lớn, đưa tổng số đảo đóng giữ của ta lên 16,
trong đó gồm 9 đảo nổi, 7 đảo chìm.
Trong những tháng đầu năm 1988, nước ngoài cho quân
chiếm đóng một số bãi đá thuộc khu vực quần đảo Trường Sa. Trước
tình hình đó, ngày 4 tháng 3 năm 1988, Thường vụ Đảng ủy Quân chủng
họp nhận định: Nước ngoài đã cho quân chiếm giữ Chữ Thập, Châu viên,
Ga ven, Xu Bi, Huy Gơ. Ta xây dựng thế trận phòng thủ ở các đảo
Tiên Nữ, Đá Lát, Đá Lớn, Đá Đông, Tốc Tan, bước đầu ngăn chặn được
hành động mở rộng phạm vi chiếm đóng của hải quân nước ngoài ra
các đảo lân cận. Song đối phương có thể chiếm thêm một số bãi cạn
xung quanh cụm đảo Sinh Tồn, Nam Yết và đông kinh tuyến 115 độ
Căn cứ vào tình hình xung quanh khu vực Trường Sa,
Thường vụ Đảng ủy Quân chủng xác định: Gạc Ma giữ vị trí quan trọng,
nếu để hải quân nước ngoài chiếm giữ sẽ khống chế đường qua lại
của ta tiếp tế, bảo vệ chủ quyền quần đảo Trường Sa. Vì vậy, Thường
vụ Đảng ủy Quân chủng hạ quyết tâm đóng giữ các đảo Gạc Ma, Cô Lin
và Len Đao. Đây là một nhiệm vụ hết sức nặng nề, khẩn trương, bởi
trong cùng một lúc hải quân ta phải triển khai đóng giữ cả 3 đảo
trong điều kiện phương tiện, trang bị của ta cũ, thô sơ, lực lượng
hạn chế. Thường vụ Đảng ủy Quân chủng giao cho Lữ đoàn 125 cử lực
lượng thực hiện nhiệm vụ này.
Trong khi đó, hải quân nước ngoài sau khi chiếm giữ
trái phép Chữ Thập, Châu viên, Huy Gơ, Ga Ven và Xu Bi cũng đang
ý đồ chiếm giữ ba đảo Gạc Ma, Cô Lin, Len Đao nhằm gây thanh thế
ở khu vực Trường Sa và trên biển Đông. Đầu tháng 3 năm 1988, nước
ngoài huy động lực lượng của 2 hạm đội xuống khu vực quần đảo Trường
Sa, tăng số tàu hoạt động ở đây thường xuyên có từ 9 đến 12 tàu
chiến gồm: khu trục tên lửa, 7 tàu hộ vệ tên lửa, 2 tàu hộ vệ pháo,
2 tàu đổ bộ; tàu hỗ trợ gồm 3 tàu vận tải LSM, tàu đo đạc, tàu kéo
và một pông-tông lớn. Việc nước ngoài đưa một lực lượng lớn tàu
chiến, tàu vận tải đến hoạt động đã gây nên tình hình căng thẳng
ở khu vực quần đảoTrường Sa.
Trước tình hình đó, ngày 31 tháng 3 năm 1988, Tư
lệnh Hải quân lệnh cho Vùng 4, Lữ đoàn 125, Lữ đoàn 146; các hải
đội 131, 132, 134 của Lữ đoàn 172 chuyển trạng thái sẵn sàng chiến
đấu cao; đồng thời lệnh cho Vùng 1, Vùng 3 và Lữ đoàn 125 ở Hải
phòng chuyển trạng thái sẵn sàng chiến đấu tăng cường. Bộ Tư lệnh
Hải quân điều động 41 tàu thuyền và phương tiện nổi của Lữ đoàn
125, Cục Kinh tế, Vùng 1, Vùng 3, Vùng 5, Trường sĩ quan Hải quân,
Nhà máy Ba Son, X51 tiếp nhận 3 tàu của nhà nước, 3 tàu của Tổng
cục Hậu cần và 2 tàu của Quân khu 5 đến phối thuộc hoạt động khi
cần thiết.
Thực hiện quyết tâm của Thường vụ Đảng ủy Quân chủng,
ngày 12 tháng 3 năm 1988 tàu 605 (Lữ đoàn 125) do đồng chí Lê Lệnh
Sơn làm thuyền trưởng được lệnh từ Đá Đông đến đóng giữ đảo Len
Đao trước 6 giờ ngày 14 tháng 3 năm 1988. Sau 29 giờ hành quân bí
mật, khẩn trương vượt qua sóng to, gió lớn, tàu 605 đến Len Đao
lúc 5 giờ ngày 14 tháng 3 và cắm cờ Tổ quốc trên đảo, khẳng định
chủ quyền và quyết tâm bảo vệ đảo của bộ đội ta.
Thực hiện nhiệm vụ đóng giữ các đảo Gạc Ma và Cô
Lin, 9 giờ ngày 13 tháng 3 năm 1988, tàu HQ-604 do đồng chí Vũ Phi
Trừ làm thuyền trưởng và tàu HQ-505 do đồng chí Vũ Huy Lễ làm thuyền
trưởng được lệnh từ đảo Đá Lớn tiến về phía Gạc Ma, Cô Lin. Phối
hợp với hai tàu 604 và 505 có 2 phân đội công binh (70 người) thuộc
Trung đoàn 83, bốn tổ chiến đấu (22 người) thuộc Lữ đoàn 146, do
đồng chí Trần Đức Thông, Phó Lữ đoàn trưởng chỉ huy và 4 chiến sĩ
đo đạc của Đoàn đo đạc và biên vẽ bản đồ (Bộ Tổng Tham mưu). Sau
khi hai tàu của ta thả neo được 30 phút, tàu hộ vệ của nước ngoài
từ Huy Gơ chạy về phía Gạc Ma, có lúc cách ta 500m. 17 giờ ngày
13 tháng 3, tàu nước ngoài áp sát tàu 604 ta và dùng loa gọi sang
khiêu khích. Bị tàu nước ngoài uy hiếp, cán bộ, chiến sĩ hai tàu
604 và 505 động viên nhau giữ vững quyết tâm không để mắc mưu, kiên
trì neo giữ quanh đảo. Tàu chiến đấu của nước ngoài cùng 1 tàu hộ
vệ, 2 tàu vận tải thay nhau cơ động, chạy quanh đảo Gạc Ma.
Trước tình hình căng thẳng do hải quân nước ngoài
gây ra, lúc 21 giờ ngày 13 tháng 3, Bộ Tư lệnh Hải quân chỉ thị
cho các đồng chí Trần Đức Thông, Vũ Huy Lễ, Vũ Phi Trừ chỉ huy bộ
đội quyết giữ vững các đảo Gạc Ma, Cô Lin. Tiếp đó, Bộ Tư lệnh Hải
quân chỉ thị: Khẩn trương thả xuồng máy, xuồng nhôm, chuyển vật
liệu làm nhà lên đảo ngay trong đêm ngày 13 tháng 3. Thực hiện mệnh
lệnh của Bộ Tư lệnh Hải quân, tàu 604 cùng lực lượng công binh Trung
đoàn 83 chuyển vật liệu lên đảo Gạc Ma, tiếp đó, lực lượng của Lữ
đoàn 146 bí mật đổ bộ, cắm cờ Tổ quốc và triển khai 4 tổ bảo vệ
đảo.
Lúc này, nước ngoài điều thêm 2 tàu hộ vệ trang bị
pháo 100mm đến hỗ trợ tàu có từ trước khiêu khích đe dọa ta rút
khỏi đảo Gạc Ma. Ban chỉ huy tàu 604 họp nhận định tàu nước ngoài
có thể dùng vũ lực can thiệp và quyết định chỉ huy bộ đội bình tĩnh
xử trí, thống nhất thực hiện theo phương án tác chiến đề ra, quyết
tâm bảo vệ Gạc Ma.
6 giờ ngày 14 tháng 3 năm 1988, đối phương thả 3
thuyền nhôm và 40 quân đổ bộ lên đảo tiến về phía cờ ta đang tung
bay. Dựa vào thế đông quân, đối phương tiến vào giật cờ ta. Lập
tức, thiếu úy Trần Văn Phương, hạ sĩ Nguyễn Văn Lanh cùng đồng đội
anh dũng giành lại cờ. Binh lính của đối phương đã dùng lưỡi lê
đâm và bắn nguyễn Văn Lanh bị thương. Thiếu úy Trần Văn Phương xông
vào cứu, bị đối phương bắn, đã anh dũng hy sinh. Trước lúc hy sinh,
Trần Văn Phương đã hô: "Thà hy sinh chứ không chịu mất đảo,
hãy để cho máu của mình tô thắm lá cờ truyền thống của Quân chủng
Hải quân”. Sự hy sinh anh dũng của Trần Văn Phương đã nêu tấm gương
sáng cho các đơn vị noi theo, quyết tâm chiến đấu, bảo vệ hải đảo
của Tố quốc.
Không uy hiếp được bộ đội ta rút khỏi đảo, 7 giờ
30 phút ngày 14 tháng 3, đồi phương dùng hai tàu bắn pháo 100mm
vào tàu 604, làm tàu ta bị hỏng nặng. Đối phương cho quân xông về
phía tàu ta. Thuyền trưởng Vũ Phi Trừ đã bình tĩnh chỉ huy bộ đội
trên tàu sử dụng các loại súng AK, RPĐ, B40, B41 đánh trả quyết
liệt, buộc binh lính đối phương phải nhảy xuống biển trở về tàu
của họ. Trận đánh diễn ra mỗi lúc quyết liệt. Các đồng chí Trần
Đức Thông, Vũ Phi Trừ vừa chỉ huy bộ đội chiến đấu, vừa tổ chức
băng bó, cứu chữa thương binh và hỗ trợ các chiến sĩ bảo vệ cờ.
Đối phương tiếp tục nã đạn, làm tàu ta bị thủng nhiều lỗ và hỏng
nặng chìm dần xuống biển. Đồng chí Vũ Phi Trừ, thuyền trưởng; đồng
chí Trần Đức Thông, Phó Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 146 cùng một số cán
bộ, chiến sĩ tàu đã anh dũng hy sinh cùng tàu 604 ở khu vực đảo
Gạc Ma.
Tại đảo Cô Lin, 6 giờ ngày 14 tháng 3 năm 1988, tàu
HQ-505 đã cắm 2 lá cờ trên đảo. Khi tàu 604 của ta bị chìm, đồng
chí Vũ Huy Lễ, thuyền trưởng tàu 505 ra lệnh nhổ neo cho tàu ủi
bãi. Phát hiện tàu 505 của ta đang cơ động lên bãi, hai tàu của
đối phương quay sang tiến công tàu 505. Bất chấp hiểm nguy, tàu
505 chạy hết tốc độ, trườn lên được hai phần ba thân tàu thì bốc
cháy. 8 giờ 15 phút ngày 14 tháng 3, bộ đội tàu 505 vừa triển khai
lực lượng dập lửa cứu tàu, bảo vệ đảo, vừa đưa xuồng đến cứu vớt
cán bộ, chiến sĩ tàu 604 bị chìm. Tàu HQ-505 bị bốc cháy. Cán bộ,
chiến sĩ của tàu dưới sự chỉ huy của thuyền trưởng Vũ Huy Lễ đã
hoàn thành nhiệm vụ lịch sử, bảo vệ chủ quyền đảo Cô Lin.
Ở hướng đảo Len Đao, 8 giờ 20 phút ngày 14 tháng
3, tàu của đối phương bắn mãnh liệt vào tàu HQ-605 của ta. Tàu 605
bị bốc cháy và chìm lúc 6 giờ ngày 15 tháng 3. Cán bộ, chiến sĩ
của tàu dìu nhau bơi về đảo Sinh Tồn an toàn.
Như vậy, trước tình hình hải quân nước ngoài gây
ra những vụ khiêu khích quân sự ở xung quanh khu vực Quần đảo Trường
Sa, Bộ Tư lệnh Hải quân đã chỉ đạo, chỉ huy các đơn vị dũng cảm
chiến đấu bảo vệ Gạc Ma, Cô Lin, Len Đao; đồng thời triển khai lực
lượng đóng giữ các đảo khác, giữ vững chủ quyền quần đảo, vùng biển
và thềm lục địa Việt Nam. Trong trận chiến đấu ngày 14 tháng 3 năm
1988, ta bị tổn thất: 3 tàu bị bắn cháy và chìm, 3 đồng chí hy sinh,
11 đồng chí bị thương, 70 đồng chí bị mất tích. [1. Sau này, đối
phương trao trả ta 9 đồng chí, còn 61 người mất tích.]
Mặc dù so sánh lực lượng chênh lệch, phương tiện,
vũ khí hạn chế, cán bộ và chiến sĩ hải quân đã chiến đấu dũng cảm,
bảo vệ chủ quyền hải đảo của Tổ quốc. Các đơn vị hải quân đã hoàn
thành xuất sắc nhiệm vụ Bộ Chính trị, Đảng ủy quân sự Trung ương
và Bộ Quốc phòng giao phó. Với chiến công oanh liệt, tàu HQ-505
được Nhà nướctuyên dương Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Các
đồng chí Vũ Phi Trừ, Trần Đức Thông, Vũ Huy Lễ, Nguyễn Văn Lanh,
Trần Văn Phương được truy tặng và phong tặng danh hiệu Anh hùng
lực lượng vũ trang nhân dân. Hàng chục tập thể và cá nhân được tặng
thưởng huân chương Quân công, huân chương chiến công các loại.
Ngày 7 tháng 5 năm 1988, tại lễ kỷ niệm 33 năm ngày
thành lập Hải quân nhân dân, Đại tướng Lê Đức Anh, ủy viên Bộ Chính
trị, Phó bí thư Đảng ủy quân sự Trung ương, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng
đến thăm cán bộ, chiến sĩ trên quần đảo Trường Sa. Đại tướng biểu
dương: "Hải quân đã tích cực, kiên trì thực hiện nghị quyết
của Bộ Chính trị, mệnh lệnh của Bộ Quốc phòng về bảo vệ quần đảo
Trường Sa. Mặc dù có nhiều khó khăn, song đã nỗ lực thực hiện nhiệm
vụ được giao".Tại cuộc mít tinh ở đảo Trường Sa, Đại tướng
phát biểu nhấn mạnh: "Nhân kỷ niệm ngày thành lập Hải quân
nhân dân Việt Nam trên đảo chính của quần đảo Trường Sa, có mặt
đông đủ các Tổng cục, các quân chủng, đại biểu tỉnh Phú Khánh (nay
là Phú Yên, Khánh Hoà), chúng ta xin thề trước hương hồn của Tổ
tiên ta, trước hương hồn của cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh vì Tổ quốc,
xin hứa trước đồng bào cả nước, xin nhắn nhủ với các thế hệ mai
sau: Quyết tâm bảo vệ bằng được Tổ quốc thân yêu của chúng ta, bảo
vệ bằng được quần đảo Trường Sa - một phần lãnh thổ và lãnh hải
thiêng liêng của Tổ quốc thân yêu của chúng ta". [1. Lịch sử
Hải quân nhân dân Việt Nam (1955-1995) - Biên niên sự kiện, Sđd,
tr. 251
Nhằm tăng cường khả năng xây dựng, bảo vệ Quần đảo
Trường Sa - DK1, từ năm 1987 Quân chủng được Bộ Tổng Tham mưu điều
chuyển bổ sung hàng chục xe tăng T54, K63-85, hàng chục khẩu súng
pháo (chủ yếu là ĐKZ, pháo 85mm và 37mm), tiếp nhận hàng chục tấn
vũ khí, đạn. Năm 1988, Nhà nước, Bộ Quốc phòng tiếp tục tăng cường
vũ khí trang bị kỹ thuật cho Hải quân như pháo D30, 122mm, 23mm,
tên lửa phòng không, súng phóng lựu AGF... để Quân chủng trang bị
cho các đảo. Nhà nước điều các tàu Sông Thao, Hạ Long 01, Bạch Đằng
18 cho Hải quân. Liên Xô viện trợ cho ta 1 tàu kéo 3000CV, 1 tàu
nước 1300CV, 6200m xích neo, 38 neo lớn... Chính phủ đã quyết định
cấp cho Quân chủng 1.150 tấn thép, 20 tấn tôn múi, 1.450 tấn xi
măng, 700 m3 gỗ tròn, 3,5 tấn que hàn, 4 xe Kpan, 1 xe xúc, 2 xe
cần cẩu (quyết định số 26). Tiếp theo Chính phủ quyết định cấp cho
Quân chủng 4.000 tấn thép, 50 tấn tôn mạ, 20 tấn cát, thép, 178
tấn que hàn, 1.080 tấn xi măng (M500), 5.000 tấn xi măng (M300),1
500 tấn xăng dầu, 200 bộ săm lốp, 1.262m3 gỗ, 2.500m vải bạt,...
cùng một số vật tư khác để Quân chủng đẩy mạnh công tác đóng 10
pông-tông, làm 12 nhà cấp 2 cho các đảo chìm. Chính phủ còn huy
động 6 pông-tông của Bộ Giao thông vận tải, giao cho Bộ Giao thông
vận tải thiết kế xây dựng cầu tàu ở đảo Trường Sa, lắp pin mặt trời
cho các điểm đảo cùng một số bộ vi-đê-ô cát-xét (video casset) cho
bộ đội ở đảo. Cùng với các quyết định của trên, Chính phủ, Bộ Quốc
phòng giao cho Quân chủng Hải quân ký hợp đồng với các nhà máy đóng
tàu: Bạch Đằng, Hạ Long để đóng tàu vận tải 1.000 tấn - 980CV, những
tàu này trang bị cho Lữ đoàn 125. Được tăng cường vũ khí trang bị
kỹ thuật, nhất là tàu thuyền, súng pháo,... khả năng sức mạnh chiến
đấu của hải quân được củng cố. Đây là cơ sở bảo đảm cho Quân chủng
hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ đóng giữ, bảo vệ quần đảo Trường Sa
- DK1. Hoạt động của Quân chủng đã thu hút được sự quan tâm của
quân và dân cả nước đều vì Trường Sa, hết lòng chi viện sức người,
sức của cho Trường Sa.
Thực hiện Nghị quyết của Bộ Chính trị và Chỉ thị
của Ban Bí Thư Trung ương Đảng, theo đề nghị của Bộ Tư lệnh Hải
quân, từ tháng 6 năm 1988, các tỉnh Quảng Nam -Đà Nẵng, Nghĩa Bình,
Phú Khánh, Quảng Ninh, Bình. Trị - Thiên, thành phố Hồ Chí Minh,
thành phố Hải phòng và Đặc khu Vũng Tàu - Côn Đảo, mỗi địa phương
đảm nhận làm nhà cấp 1 ở đảo. Theo kế hoạch, tháng 8 năm 1988, các
tỉnh Bình - Trị - Thiên, Nghĩa Bình, Quảng Nam - Đà Nẵng đã hoàn
thành xây nhà ở các đảo Đá Nam, Đá Lớn, Tốc Tan. Các địa phương
khác do triển khai chậm bị ảnh hưởng thời tiết nên hoàn thành chậm.
Bộ Tư lệnh công binh phải triển khai làm 8 khung nhà cấp 2, cử cán
bộ kỹ thuật, lực lượng thi công ra xây dựng ở hai đảo Đá Tây và
Đá Thị. Còn hai đảo Cô Lin và Len Đao, do Quân chủng Hải quân đảm
nhiệm xây dựng nhà cấp 2 khung nhà sắt do Bộ Tư lệnh công binh thiết
kế. Đến cuối tháng 8 năm 1988, ta đã cơ bản hoàn thành việc xây
dựng các loại nhà cấp 1, 2, 3, nâng tổng số lên 21 đảo và bãi đá
ngầm với 32 điểm đóng giữ, hình thành 5 cụm đảo; đồng thời tập trung
củng cố cơ sở bảo đảm ở các đảo trung tâm của từng cụm gồm: Song
Tử, Nam Yết, Trường Sa, Phan Vinh, Thuyền Chài. Các đảo được tăng
cường quân số, hỏa lực, công trình phòng thủ, tạo thành thế chiến
đấu liên hoàn từng cụm đảo trong thế trận phòng thủ chung, góp phần
bảo vệ sự toàn vẹn chủ quyền vùng biển, thềm lục địa và vùng kinh
tế đặc quyền của Tổ quốc.
Để tăng cường khả năng phòng thủ, sẵn sàng chiến
đấu thực hiện ý định, chủ trương của Bộ Quốc phòng, tháng 9 năm
1988 Quân chủng hiệp đồng với Quân chủng phòng không - Không quân
và lực lượng vũ trang Quân khu 5 luyện tập trên vùng biển từ Khánh
Hòa đến BìnhThuận. Qua diễn tập (có bắn đạn thật) đã đúc rút được
nhiều vấn đề quan trọng về chiến thuật, kỹ thuật. Cũng qua thực
hiện nhiệm vụ, Xưởng Ba Son, X51 được Nhà nước tặng thưởng huân
chương chiến công hạng nhất, Z753 được tặng thưởng huân chương chiến
công hạng nhì do lập được nhiều thành tích xuất sắc trong bảo vệ
Trường Sa và DK1. Trong khi tập trung cho nhiệm vụ bảo vệ Trường
Sa và DK1, ngành kỹ thuật vẫn tiếp tục chỉ đạo Xưởng Ba Son và X51
sửa chữa đốc nổi 1.000 tấn, các tàu 206M, LCU, LCM-8, LCM-6, PCF
cho Hải quân Cam-pu-chia.
Tháng 11 năm 1988, tổng kết 13 năm giúp bạn Lào,
Hải quân nhân dân Việt Nam đã đóng 4 tàu vận tải, lắp máy cho 5
tàu vỏ gỗ, bảo đảm kỹ thuật và viện trợ 14 tàu PBR, 33 tấn phụ tùng,
sửa chữa 97 tàu, trang bị 56 máy công cụ, khôi phục Xưởng Chi-nai-mô,
đào tạo 56 thợ kỹ thuật, Cục Kỹ thuật Hải quân được Nhà nước Lào
tặng thưởng Huân chương ít-xa-la hạng nhì.
Trong khi ta đang củng cố, xây dựng thế trận phòng
thủ trên các đảo thuộc Quần đảo Trường Sa, hải quân nước ngoài tiếp
tục có những hoạt động trên vùng biển Đông. Ngày 5 tháng 7 năm 1988,
Đảng ủy Quân chủng họp nhận định: Sau những hành động khiêu khích
quân sự vừa qua, nước ngoài sẽ tiếp tục có những âm mưu cô lập hạn
chế hoạt động của ta để mở rộng quyền kiểm soát, khống chế vùng
biển Đông. Đúng như dự đoán của ta, trên vùng biển và xung quanh
khu vực quần đảo Trường Sa, nước ngoài thường xuyên duy trì từ 10-15
tàu, trong đó có 4-6 tàu chiến. Đầu tháng 9 năm 1988, hải quân nước
ngoài đưa tàu trinh sát bằng vô tuyến điện xuống trinh sát 21 đảo
ta đang đóng giữ, uy hiếp chiếm lại khi thời cơ thuận lợi và tuyên
truyền về chiến lược biển và kinh tế biển, tập trung vào dầu khí
thuộc khu vực thềm lục địa phía Nam của Việt Nam.
Trước tình hình đó, Đảng và Nhà nước ta chủ trương
xây dựng tại khu vực thềm lục địa phía Đông Nam thuộc tỉnh Bà Rịa
- Vũng Tàu cụm kinh tế, khoa học, dịch vụ phục vụ phát triển kinh
tế đất nước và giao nhiệm vụ cho Quân chủng Hải quân bảo vệ. Thực
hiện chủ trương của Đảng và Nhà nước, ngày 26 tháng 10 năm 1988,
đồng chí Phó đô đốc Giáp Văn Cương, Tư lệnh Hải quân giao nhiệm
vụ cho Lữ đoàn 171 làm nhiệm vụ bảo vệ thềm lục địa phía Đông Nam
(DK1). Đây là vùng có ý nghĩa chiến lược quan trọng cả về chính
trị, kinh tế và quốc phòng - an ninh của đất nước.
Chấp hành chỉ thị của Tư lệnh Hải quân, ngày 6 tháng
11 năm 1988, một biên đội hai tàu HQ-713 và HQ-688 thuộc Lữ đoàn
171, do các đồng chí Phạm Văn Thư, Nguyễn Hồng Thưởng chỉ huy rời
cảng ra khơi. Sau hơn mười ngày hành quân trên biển, hai tàu đã
đến vị trí tiến hành đo đạc khảo sát, đánh dấu, xác định vị trí
thả neo làm nhà trên vùng biển rộng 60.000 km2. Trên cơ sở đó, ngày
26 tháng 11, Sở chỉ huy Quân chủng lệnh cho hai tàu HQ-713 và HQ-668
(Hải đoàn l71), do trung tá Hoàng Kim Nông, Phó Lữ đoàn trưởng về
chính trị chỉ huy và hai tàu HQ-727, HQ-723 (Lữ đoàn 129), do trung
tá Trần Xuân Vọng, Hải đoàn trưởng chỉ huy trực sẵn sàng chiến đấu
ở DK1. Ngày 28 tháng 11 năm 1988, bốn lá cờ đỏ sao vàng tung bay
trên bốn điểm ở khu vực DK1 khẳng định chủ quyền vùng biển của Tổ
quốc. Tại đây, các tàu bố trí lực lượng canh gác, bảo vệ chủ quyền
tài nguyên của đất nước.
Trong trận chiến đấu ngày 14/3/1988, ta bị tổn thất
: 3 tàu bị bắn cháy và chìm, 3 đ/c hy sinh, 11 đ/c bị thương, 70
đ/c bị mất tích (sau này TQ trao trả ta 9 đ/c, 61 người mất tích).
Mặc dù so sánh lực lượng chênh lệch, phương tiện,
vũ khí hạn chế, cán bộ và chiến sĩ hải quân đã chiến đấu dũng cảm,
bảo vệ chủ quyền hải đảo của Tổ quốc.
Trích "Lịch sử Hải quân nhân dân Việt Nam 1955-2005"
Vụ này hậu quả xảy ra do ta không lường đến mức độ
khốc liệt mà phía TQ sẵn sàng gây ra, do bị ru ngủ trong hoàn cảnh
chiến sự biên giới phía Bắc đang bước vào hòa hoãn. Do vậy nhiệm
vụ không có các tàu chiến yểm trợ kịp thời mà chỉ dùng các tàu vận
tải như vẫn dùng ở vùng quần đảo. Thiệt hại quá đau đớn và bất ngờ.
Sau chiến dịch CQ-88 này bị thiệt hại và mất đảo,
các chiến dịch CQ-89 và CQ-90 đã thực hiện tốt nhiệm vụ chiếm, bám
trụ và xây dựng hàng loạt các trạm hải quân trên các đảo chìm trong
vùng. Tình hình luôn căng thẳng giữa 2 bên từ đó đến nay, tuy nhiên
với sự tăng cường lực lượng của ta, phía TQ đến thời điểm này chưa
gây hấn thêm 1 vụ nào. Trong thời gian đó, ta đã nhiều lần nổ súng
cảnh cáo và nổ súng cả vào các tàu của Philippin xâm nhập vùng chủ
quyền.
Quân đội ta vẫn luôn giữ được bản lĩnh vươn lên qua
thất bại, hy vọng sẽ tiến chiếm hầu hết các vùng tranh chấp chưa
có quân đóng trong thời gian vài năm tới.
Anh hùng Trần Văn Phương
Bài thơ trên có nhắc đến thiếu úy Trần Văn Phương.
Đó là Anh Hùng LLVT,chiến sĩ Hải Quân hy sinh trong trận bảo vệ
bãi Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa trước cuộc tấn công xâm lược
của quân Trung Quốc vào lúc 07 giờ sáng ngày 14/03/1988.
Sinh quán Quảng Trạch,Quảng Bình.Vào bộ đội năm 1983,ra
bảo vệ đảo Sinh Tồn từ 02/1984.Sau khi đi học trường quân chính,được
phong thiếu úy ,trung đội trưởng trung đội 1.đại đội 7,tiểu đoàn
862 ,lữ đoàn Trường Sa.
19 giờ ngày 11/03/1988 anh xuống tàu HQ 604 rời cảng
ra đảo Gạc Ma.Trước khi xuống tàu,nắm chặt tay trung úy trung đội
1 Lê Văn Thoan,người cùng xã, nói:”Hoàn thành nhiệm vụ trong chiến
dịch CQ 88 (chủ quyền 88) này ,mình sẽ cùng với cậu về phép thăm
nhà.Nhà mình bị bão đổ năm ngoái,vẫn chưa làm xong…”
Thiếu úy Trần Văn Phương
Sáng ngày 14/03 từ tàu 604 đang thả neo tại bãi Gac
Ma,Trần Đức Thông ,cán bộ chỉ huy phát hiện thấy bốn chiếc tàu lớn
của Trung Quốc đang tiến lại gần.Ban chỉ huy quyết định một tổ ba
người gồm thiếu úy Trần Văn Phương và hai chiến sỹ Nguyễn Văn Tư,Nguyễn
Văn Lanh được phân công bảo vệ lá cờ của ta cắm trên bãi.
Phía đối phương lộ rõ âm mưu muốn lấn chiếm đảo:với
2 xuồng chở 8 lính có vũ khí lao thẳng về phía ta.Trần Đức Thông
ra lệnh cho các chiến sỹ từ tàu 604 tiến vào bảo vệ bãi,để hình
thành tuyến phòng thủ,không cho địch tiến lên.Mặc cho địch hăm doạ,chiến
sỹ ta tuyên bố “Đây là lãnh thổ của Việt Nam,các tàu của Trung Quốc
phải rời ngay!” Nhưng đối phương hung hăng dùng 4 ca nô chở khoảng
100 lính trang bị đày đủ vũ khí,máy VTĐ,đổ bộ lên bãi Gạc Ma…Cùng
lúc đó,tàu chiến 502 của Trung Quốc có trang bị tên lửa và pháo
100 milimét và các tàu khác đã xả súng lớn bắn chìm và cháy các
tàu chở hàng 604,605 và 505 của ta.Những thủy thủ thoát ra khỏi
các tàu chìm ,bơi lênh đênh trên biển bị đối phương xả súng bắn
và dùng câu liêm móc lên tàu.
TQ thả 3 thuyền nhôm và 40 quân đổ bộ lên đảo tiến
về phía cờ ta đang tung bay. dựa vào thế đông quân, TQ tiến vào
giật cờ ta. Lập tức, thiếu úy Trần Văn Phương, hạ sĩ Nguyễn Văn
Lanh cùng đồng đội anh dũng giành lại cờ. Binh lính của TQ đã dùng
lưỡi lê đâm và bắn Nguyễn Văn Lanh bị thương. Thiếu úy Trần Văn
Phương xông vào cứu, bị TQ bắn đã anh dũng hy sinh. Trước lúc hy
sinh, Trần Văn Phương đã hô : " Thà hy sinh chứ không chịu
mất đảo, hãy để cho máu của mình tô thắm lá cờ truyền thống của
Quân chủng Hải quân ". Sự hy sinh anh dũng của Trần Văn Phương
đã nêu tấm gương sang cho các đơn vị noi theo, quyết tâm chiến đấu,
bảo vệ hải đảo của Tổ quốc.[...]
Chiều ngày 14/03 trên bãi chỉ còn một chiếc xuồng
và 40 chiến sỹ sống sót sau cuộc bắn phá dã man của quân Trung Quốc.Thượng
úy Nguyễn Văn Chương và trung úy Nguyễn Sỹ Minh tổ chức đưa thương
binh và chiến sĩ về tàu 505 –sau khi bị bắn cháy,nằm trên bãi Cô
lin.Thi hài Phương ,Tư cùng các thương binh nặng được đặt trên xuồng.Số
người còn sức,một tay bám thành xuồng,một tay làm mái chèo đưa xuồng
lết trên mặt nước để tới bãi Cô lin.
Nguồn: http://myvn.blogspot.com/2008/04/trng-sa.html
|