|
Hòang
Sa - Tường trình 34 năm sau
Bùi Thanh
Trưa hôm nay , 19-1-2008,
tôi có cuộc trò chuyện qua điện thọai với một người đàn ông lớn
tuổi - người có mặt trong cuộc hải chiến Hòang Sa đúng 34 năm trước.
Đó là Lữ Công Bảy, quân
nhân trên chiến hạm Trần Khánh Dư HQ-04. Sau ngày giải phóng , ông
Bảy vẫn ở lại VN, phục vụ trong lực lượng Hải quân quân đội nhân
dân VN. Hiện ông đang làm bảo vệ cho một cơ quan báo chí ở TPHCM.
Được phép của ông , tôi đưa lên blog
những hồi ức 34 năm truớc, những sự việc được ông ghi lại trong
một quyển vở học trò. Tôi, Bùi Thanh, đã rơi nước mắt khi đọc những
dòng chữ của ông. Ông nói: "Tôi sợ các bạn trẻ quên nó, vì
không biết và khong nhớ gì về nó". Bùi Thanh
Kỳ 1:
Biển động
Khi tôi ghi lại những dòng hồi ký
này thì sự việc đã xảy ra 34 năm (19.1.1974 - 19.1.2008).
Đã 34 năm trôi qua, những gì mà tận
mắt tôi đã chứng kiến, những gì mà tôi đã trực tiếp tham gia trong
trận hải chiến với hải quân Trung Quốc tại quần đảo Hoàng Sa ngày
19-1-1974 vẫn không phai mờ trong tâm trí tôi.
Hôm nay tôi ghi lại hồi ký này để
tưởng niệm các chiến sĩ hải quân VN đã hi sinh vì nhiệm vụ bảo vệ
tổ quốc, bảo vệ phần đất mà tổ tiên ta đã khai phá và giữ gìn .
Lúc bấy giờ tôi chỉ là thượng sĩ giám
lộ (giám sát lộ trình - hàng hải) trên khu trục hạm Trần Khánh Dư
HQ4 (chiến hạm tối tân nhất của hải quân Sài Gòn thời bấy giờ) với
chức danh hạ sĩ quan phụ tá trưởng ngành giám lộ, kiêm hạ sĩ quan
phụ tá trưởng khối hành quân.

Hình: Khu trục
hạm Trần Khánh Dư
Với chức danh đó lúc nào (trong nhiệm
sở tác chiến hay hải hành) tôi phải có mặt thường xuyên trên đài
chỉ huy (ĐCH), thường xuyên bên hạm trưởng Vũ Hữu San (Hải quân
trung tá), hải quân đại úy Diên trưởng khối hành quân HQ, trung
úy Ria trưởng ngành Hàng hải cùng một số đồng nghiệp ngành giám
lộ.
Nhiệm vụ của anh em chúng tôi là ghi
lại nhật ký tác chiến, nhật ký hàng hải, xác định vị trí của chiến
hạm và đồng thời nhận và chuyển những tài liệu bằng đèn và cờ.
….Hôm ấy, gió mùa đông Bắc thổi mạnh
trên biển Đông. Biển động mạnh. Chiến hạm chúng tôi đang tuần tiễu
vùng biển Quảng Ngãi từ Sa Huỳnh đến Cù lao Ré (đảo Lý Sơn). Đây
đã là ngày thứ 14 lênh đênh trên biển. Chỉ còn một ngày nữa chiến
hạm sẽ được về Đà Nẵng nghĩ bến, anh em thủy thủ đoàn rộn ràng nghĩ
đến ngày được vào đất liền gặp lại bạn bè đang trông chờ ngóng đợi.
Chưa kịp dùng cơm trưa thì từ Trung
tâm truyền tin đưa lên Đài chỉ huy một công điện thượng khẩn lệnh
cho tàu về ngay Đà Nẵng. 17 giờ tàu về đến Quân cảng Đà Nẵng (cảng
Tiên Sa). Vừa cặp vào cầu tàu thì được lệnh tháo dây ra ngoài neo.
Hạm trưởng San và đại úy Diên được
lệnh lên họp khẩn cấp ở Trung tâm hành quân Bộ tư lệnh hải quân
vùng 1 duyên hải (BTL/HQ/VIZH). Rồi từ BTL/VIZH hạm trưởng điện
về tàu lệnh cho ban ẩm thực lên bờ đi chợ (tiếp tế lương thực, thực
phẩm).
20 giờ hạm trưởng San về tàu. Lệnh
cấm trại 100% được ban ra không ai được rời tàu. Ban cơ khí chuẩn
bị bắt ống để nhận dầu và nước ngọt, đến 21 giờ hai GMC chở một
trung đội với đầy đủ vũ khí đạn dược. Lần đầu tiên trước mắt tôi
được chứng kiến một toán quân lạ lùng. Sau một hồi dọ hỏi tôi mới
biết đây là “lực lượng biệt hải”
Tôi được lệnh từ đại úy Diên chuẩn
bị hải đồ đi Hoàng Sa . 23 giờ tàu rời cảng Tiên Sa trực chỉ Hoàng
Sa.
Ngày N+1
11h30 ngày 16-1 khu trục hạm Trần
Khánh Dư HQ 4 đã có mặt tại quần đảo Hoàng Sa, trước đó ngày 15-1
Tuần dương hạm Lý Thường Kiệt HQ 16 do HQ trung tá Lê Văn Thự làm
hạm trưởng cũng đã có mặt tại Hoàng Sa.
HQ4 tiến gần đảo Dunican . Còi tác
chiến vang lên, tất cả thủy đoàn đã sẵn sàng ở vị trí chiến đấu.
14 giờ, trung đội biệt hải được lệnh rời tàu trên ba xuồng cao su,
20 phút sau trung đội biệt hải đã đổ bộ lên rìa đảo an toàn, và
nhận lệnh tiến sâu vào đảo lục soát.
Báo cáo từ toàn quân gởi về không
phát hiện gì ngoài vài nấm mộ hình như mới đắp, đầu mộ không có
bia ,chỉ có cọc gỗ và bảng gỗ đóng trước đầu mộ ghi bằng chữ tàu,
với ngày sinh và ngày chết rất lâu đời hàng mấy chục năm về trước.
Các chiến sĩ biệt hải được lệnh đào bới các nấm mộ giả lên, chẳng
thấy xương cốt gì cả. Đây là những nấm mộ ngụy tạo mà ai đó đã dựng
lên để chứng tỏ có người TQ đã sống và chết trên đảo mà thôi.16g30
lực lượng biệt hải được lệnh rút về tàu.
Đến buổi chiều, phòng chiến báo theo
dõi qua hệ thống radar tầm sa đã phát hiện hai mục tiêu trên biển
đang di chuyển đến quần đảo Hoàng Sa. Từ nóc đài chỉ huy, các bộ
phận quan sát bằng ống dòm đã nhìn thấy hai tàu chiến lạ. Trung
tâm chiến báo được lệnh theo dõi và báo cáo thường xuyên mọi hoạt
động, hướng đi, khoảng cách của hai tàu trên.
Đêm 16 rạng 17-1 bình yên
Ngày N+2
Sáng 17-1, chiến hạm HQ 4 của chúng
tôi tiến về đảo Kim Tiền (Money). Lúc 8 giờ , trung đội biệt hải
được lệnh đổ bộ lên đảo. Sau khi lục soát, chỉ phát hiện những nấm
một mới đắp không hài cốt y như ở đảo Duncan.
Đến 11 giờ đài khí tượng và quân đồn
trú đảo Hoàng Sa báo cáo có hai tàu đánh cá vũ trang mang cờ Trung
Quốc xâm nhập và tiến gần đến đảo Hoàng Sa , HQ 4 và HQ 16 được
lệnh tiến về đảo Hoàng Sa. Khi tiến đến gần tàu đánh cá vũ trang
của TQ, HQ 4 dùng tín hiệu cảnh báo và đuổi đi, nhưng cả hai tàu
đánh cá cố tình khiêu chiến.
HQ 4 tiến đến gần 1 tàu đánh cá TQ
trên tàu có khoảng 30 thuyền viên mặc đồng phục màu xanh dương đậm.
Tàu được trang bị 2 thượng liên (1 đằng trước mũi và 1 đằng sau
lái tài) ngoài ra có rất nhiều AK 47. Tàu HQ4 của chúng tôi quyết
định áp sát mạn tàu đánh cá TQ để xua đuổi.
Hai bên đánh nhau bằng ...vỏ mồm.
Thấy không tác dụng, HQ 4 lùi ra dùng mũi tàu ủi thẳng vào phòng
lái tàu đánh cá, mũi HQ 4 và neo mũi vướng vào cửa và hành lang
phòng lái làm gãy hành lang và cong cửa phòng lái của tàu TQ. Trước
thái độ cương quyết của hải quân VN, địch vội vàng tháo lui. Chiến
hạm HQ 16 cũng quyết liệt xua đuổi tàu đánh cá vũ trang còn lại.
Đêm 17 rạng 18-1 một đêm cực kỳ căng
thẳng. Còi nhiệm sở tác chiến báo động suốt đêm. Chiến hạm và tàu
đánh cá vũ trang TQ tăng cường và cố tình khiêu khích, tiến sâu
vào lãnh hải Hoàng Sa. HQ 4 và HQ 16 dùng tín hiệu cảnh cáo, tàu
chiến TQ dùng tín hiệu đèn đáp trả . Nội dung bằng tiến Anh được
chúng tôi ghi lại và dịch ra như sau:
- Chiến hạm HQ 4: Đây là lãnh hải
của Việt Nam. Yêu cầu các anh hãy rời khỏi đây ngay !
- Tàu chiến TQ: Từ ngàn xưa mọi người
đều biết đây là lãnh hải của Cộng hòa ND Trung Hoa. Yêu cầu các
người rời khỏi đây ngay.
- HQ 4: từ 1802 Vua Gia Long đã xác
nhận chủ quyền quần đảo là của Việt Nam. Yêu cầu các anh phải rời
khỏi nơi đây ngay.
Phía TQ vẫn đáp trả như câu trước.
Kỳ 2:
Những giây phút chưa từng có
Ngày N+3
Sáng 18-1, tuần dương hạm Trần Bình
Trọng HQ 5, do hải quân trung tá Phạm Trọng Quỳnh làm hạm trưởng,
ra Hòang Sa. Cùng đi trên HQ 5 có đại tá Hà Văn Ngạc chỉ huy trưởng
lực lượng bảo vệ Hoàng Sa. Ngòai ra, đi theo tàu có một trung đội
người nhái (lực lượng đặc biệt của hải quân).
Chiều 18-1 lúc 15g30 lệnh đại tá Ngạc
cho ba chiến hạm sắp đội hình hàng dọc tiến thẳng về đảo Duy Mộng.
Khỏang 16g, có 4 tàu TQ bắt đầu khiêu
khích, cắt đường ngang mũi HQ 4 và HQ 16. Đội hình bị chia cắt không
thể tiến lên được vì các tàu rất gần nhau, các khẩu đại bác sẵn
sàng nhả đạn nhưng không ai được lệnh nổ súng. Không tiến lên được
3 tàu chiến VN được lệnh quay về ngoài đảo Hoàng Sa.
Đêm 18 rạng ngày 19-1 tàu chiến và
tàu đánh cá vũ trang TQ vẫn tiếp tục khiêu khích , tiến đến gần
đảo Hoàng Sa. Tín hiệu bằng đèn vẫn tiếp tục chuyển và nhận qua
lại. Những tín hiệu vẫn lập luận như đêm hôm trước, tình hình căng
thẳng và kéo dài. Chiến hạm HQ 4 phải dùng còi hơi thật to và đèn
hồ quang trên nóc đài chỉ huy rọi thẳng vào đội hình tàu TQ. Khi
tàu TQ rút lui về hướng Bắc tình hình dịu hơn.
Đêm ấy, bầu trời Hoàng Sa không ánh
trăng sao, trời tối đen như mực (nhằm 28 tháng chạp). Tất cả ba
tàu chiến VN đều được lệnh trong tư thế Zebra (không để lọt ánh
sáng ra ngoài).
Đến nửa đêm, hộ tống hạm Nhật Tảo
HQ 10, do hải quân thiếu tá Ngụy Văn Thà làm hạm trưởng, đã ra đến
đảo tăng cường cho lực lượng bảo vệ Hoàng Sa.
2 giờ sáng ngày 19-1, HQ 4 và HQ 5
được lệnh quay về Đà Nẵng để đánh lạc hướng theo dõi của radar tàu
địch. Cách Hoàng Sa 25 hải lý thì ngoặc về phía Nam, vòng ra ngoài
và hướng về phía Nam đảo Draymond (Duy Mộng). Trong khi đó khoảng
5 giờ sáng HQ 16 và HQ 10 được lệnh hướng về đảo Duy Mộng từ mặt
tây Bắc để thu hút tàu TQ.
Ngày N+4
Vào lúc 6g sáng, tàu HQ 4 đã tiến
sát đảo Duy Mộng và trung đội biệt hải được lệnh đổ bộ khẩn cấp
lên đảo. Không một tàu chiến nào của TQ phát hiện được HQ 4 và HQ
5.
Khi gần đến đảo, bằng ống dòm và mắt
thường từ ĐCH chúng tôi đã phát hiện doanh trại và cột cờ có cờ
TQ (trước đây hơn 1 tháng HQ 4 trong một chuyến khảo sát quần đảo
Hoàng Sa đã không phát hiện gì ngoài chai lọ trôi tấp lên bãi cát).
Hai mươi phút sau lực lượng biệt hải đã đổ bộ lên đảo (mặt Đông
Nam). Lực lượng đổ bộ cắm cờ VN lên bờ cát và hóc đá, rồi khẩn cấp
tiến vào bên trong đảo.
Trong khi đó, lực lượng người nhái
vẫn còn ngoài xa chưa vào được vì HQ 5 không thể vào sát bờ, vì
gió mùa Đông Bắc thổi khá mạnh, các xuồng cao su bị sóng gió giật
không vào bờ được . HQ 5 phải thả tàu cứu hộ xuống để kéo các xuồng
cao su vào bờ.
Lúc đó đã gần 8 giờ, nhưng từ rìa
đảo muốn vào bên trong phải lội qua một đầm nước, có nơi nước lên
tới tận ngực. Các chiến sĩ người nhái đang cố gắng lội qua nhưng
rất chậm chạp. Từ ĐCH bộ phận quan sát chúng tôi đã phát hiện một
tàu địch đã đổ bộ 1 đội quân đông đảo lên phía bắc đảo, hàng trăm
quân TQ đang vào đảo rất nhanh vì xuôi gió.
Thế rồi báo cáo bất lợi dồn dập gởi
về ĐCH tàu HQ 4. Nhóm biệt hải đang đối mặt với lực lượng địch cả
2 phía. Một số đông quân TQ núp sau các tảng đá chĩa thẳng mũi súng
vào đội hình biệt hải. Nếu nổ súng thì cả trung đội biệt hải sẽ
bị tiêu diệt vì ta đang ở ngoài trời còn địch thì núp trong các
phiến đá .
Sau một hồi cân nhắc, lực lượng BH
và lực lượng người nhái được lệnh rút về tàu. Khi đội biệt hải đã
rút về HQ 4 an toàn thì lực lượng người nhái vẫn còn lội bì bõm
trong đầm nước cạn, vũ khí phải đưa lên khỏi đầu. Trên mặt biển
đã thấy HQ 16 và HQ 10 đang tiến về rìa Tây Nam đảo theo sau là
bốn tàu chiến TQ đang tiến vào đội hình của ta.
Phía Bắc đảo tàu TQ cũng đang cho
đổ người ồ ạt lên đảo. 18g30 một loạt đạn thượng liên và cối 82
bắn vào đội hình người nhái VN, làm 1 sĩ quan tử thương và 3 bị
thương. Tình hình hết sức căng thẳng, nhưng chỉ huy mặt trận không
thể ra lệnh nổ súng vì lực lượng người nhái đang ở vị trí cực kỳ
nguy hiểm.
Chúng tôi hết sức đau lòng khi chứng
kiến tình cảnh lực lượng người nhái lúc đó. Dù được lệnh rút nhanh
ra rìa đảo, nhưng họ không thể bỏ lại các đồng đội, nên một số binh
sĩ quay lại tìm xác đồng đội kéo lên và dìu ra rìa đảo. Đến 9g45
lực lượng người nhái mới ra được tàu HQ 4.
Lúc đó sát bên HQ 4 là hai tàu chiến
TQ mang số liệu 274 và 278 sơn màu xám đen trang bị đại bác 100
ly và nhiều đại bác 37 ly. Các khẩu súng đang chĩa thẳng vào HQ
4.
Các tín hiệu bằng đèn hiệu được liên
tục chuyển đến HQ 4. Chúng tôi nhận những tín hiệu từ tàu TQ và
trình cho hạm trưởng San. Hạm trưởng đưa sang trung úy Huệ dịch
.
Nghe xong nội dung, Hạm trưởng Vũ
Hữu San tức thì đỏ mặt, quát tháo ầm ĩ , rồi đầy căm giận, ông đưa
nắm đấm sang hướng tàu địch (rất gần).
Quay sang chúng tôi, ông ra lệnh không
nhận tín hiệu từ tàu TQ nữa và thốt câu “ĐM, bọn bố láo !”.
Kỳ 3:
Tử chiến!
Vào thời điểm hết sức căng thẳng này,
việc thông tin liên lạc giữa lực lượng bảo vệ Hoàng Sa và Bộ tư
lệnh vùng 1 duyên hải đã bị đứt. Tần số liên lạc bị phá rối, trên
hệ thống bộ đàm chỉ nghe toàn tiếng Hoa.
Đại tá Hà Văn Ngạc, lúc đó đang ở
trên chiến hạm HQ 5, được tòan quyền hành động. (Quyết định nổ súng
được thực hiện sau cuộc điện đàm giữa đại tá Ngạc và tư lệnh hải
quân vùng 1 Hồ Văn Kỳ Thọai. Thế còn tư lệnh Hải quân VNCH đang
ở đâu ? Ông ấy- đề đốc Trần Văn Chơn- đang ở trên… trời. Tướng Chơn
đang ngồi trên chuyến bay ra Đà Nẵng. Lúc ông tới căn cứ hải quân,
mọi việc đã xong xuôi – BT)
Đại tá Ngạc ra lệnh: chuyển bốn tàu
theo đội hình hàng dọc (Formation - one) theo tín hiệu cờ của khối
Minh ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) để giữ bí mật ; khi tín hiệu cờ
chuyển sang Formation - two (đội hình hàng ngang) tất cả các khẩu
đại bác hướng lên đảo; khi nhận lệnh bắn thì tất cả khai hỏa lên
đảo dọn đường lập đầu cầu để biệt hải và người nhái đổ bộ chiếm
lại đảo.
Hạm trưởng San bực bội trước lệnh
này. Trước khi chuẩn bị nổ súng đại tá Ngạc có hỏi ý kiến từng hạm
trưởng. Đến khi hỏi ý kiến HQ 4, hạm trưởng Vũ Hữu San gằn từng
tiếng trong bộ đàm: “Trình đại bàng, tôi là quân nhân, tôi chấp
hành quân lệnh nhưng hiện nay nước cờ đã bị lộ, không còn yếu tố
bất ngờ, muốn đổ bộ lên chiếm đảo trước mắt phải tiêu diệt lực lượng
trên biển trước khi tính đến việc đổ quân, hiện nay tàu địch gấp
đôi tàu ta, quân địch đã đổ bộ từ sáng đến giờ đầy trên đảo, ta
chỉ có 2 trung đội thì làm sao thành công được ”, rồi ông nói tiếp:
“Tôi là quân nhân tôi chấp nhận hi sinh vì tổ quốc nhưng…”. Rồi
ông cúp máy và ra lệnh “tất cả các khẩu súng nhắm thẳng vào tàu
địch “
Đúng 10g20 , bốn chiến hạm HQ4, HQ5,
HQ10, HQ16 đồng loạt khai hỏa. Như đã chuẩn bị trước, hạm trưởng
San ra lệnh “bắn” đồng thời ông cũng ra lệnh (lúc đó máy tàu đang
ở vị trí stop) hai máy tiến Full (bỏ qua thông lệ tiến 1, tiến 2,
tiến 3) hết tay lái sang phải... Chiến hạm di chuyển với tốc độ
cực nhanh, khói đen bốc lên ngùn ngụt, thân tàu rung lên bần bật
vì trúng đạn, vì tiếng dội của các khẩu đại bác vừa khai hỏa.
Chiến hạm HQ 4 chạy uốn lượn như con
rắn, hết phải rồi hết trái nên đã tránh được loạt đạn đại bác đầu
tiên của địch. Thế rồi, các cột nước bùng lên, đạn rít xung quanh
tàu vèo vèo. Một mảnh đạn phạt lủng đài chỉ huy, văng ra trúng chân
trung úy Ria đang cố gắng theo dõi tàu địch qua màn hình radar.
Thượng sĩ giám lộ Ry trúng mảnh đạn nơi cánh tay trái. Hạ sĩ giám
lộ Phấn ,xạ thủ đại liên 30 trên nóc ĐCH, bị thương nơi ngực, máu
thấm đỏ cả áo. Tiếng la ơi ới của các nơi bị thương vọng lên ĐCH.
Tuy nhiên chiến hạm HQ 4 vẫn vững
vàng trong cuộc hải chiến. Đài quan sát trên nóc báo cáo có địch
đang đuổi theo. Tôi nhìn ra phía sau vừa thấy 2 tàu địch thì từ
mạn phải HQ 5 cắt đuôi HQ 4 phóng thẳng vào 2 tàu địch. Những khối
cầu lửa từ mũi HQ 5 bắn ra (đại bác 127 ly) bay thẳng vào tàu địch.
Một chiếc trúng đạn bốc cháy, một chiếc quay ngang và sau đó lãnh
đủ hàng loạt đạn từ HQ 4.
Không thấy một tàu địch nào, cũng
không thấy HQ 16 và HQ 10 đâu cả. Ngay lúc đó HQ 5 cho biết ụ tháp
đại bác 127 ly đã bị trúng đạn, 3 quân nhân tử thương 2 bị thương
nặng. Liên lạc mãi với HQ 16 và HQ 10 không được.
Thật ra ngay từ loạt đạn đầu tiên
HQ 10 đã bị loại khỏi vòng chiến vì HQ 10 nhỏ, cũ kỹ các khẩu đại
bác xoay trở bằng tay nên bị trúng liền 2 quả 100 ly từ tàu địch
.Trong bộ đàm tôi đã nghe tiếng bạn tôi ,trinh sát giám lộ Vương
Thương, báo cáo HQ 10 đã bị trúng đạn. Hạm trưởng Thà đứt đầu, hạm
phó Trí trọng thương ngay bụng sĩ quan , hạ sĩ quan và thủy thủ
trên ĐCH đều bị tử thương và bị thương.
Riêng Vương Thương bị mảnh đạn cắt
ngang mông trái, máu ra nhiều nhưng vẫn còn tỉnh táo, báo tình hình
về soái hạm HQ5. Anh cùng 21 quân nhân xuống được bè cứu sinh và
sau 2 ngày đêm được một thương thuyền Hà Lan cứu đưa về Đà Nẵng.
Nhưng Vương Thương đã chết trên bè vì máu ra quá nhiều . Anh ra
đi trước ngày tổ chức làm đám cưới. Lẻ ra anh đã được về phép cưới
vợ. Giấy phép đã cầm trên tay, nhưng hạm trưởng Ngụy Văn Thà động
viên anh ở lại, vì anh đã quá rành vùng quần đảo Hoàng Sa. Anh đã
theo tàu ra Hoàng Sa như ăn cơm bữa, hải đảo xa xôi nào cũng lưu
dấu bước chân anh. Nay vì tổ quốc , anh đã thanh thản ra đi, bỏ
lại người vợ chưa cưới nơi cố đô Huế.
HQ 4 và HQ 5 quay đầu về hướng Nam.
Sau đó 1 giờ không còn thấy HQ 5 ở đâu. HQ 5 do máy yếu và một máy
bị sự cố chưa kịp khắc phục, nên “rớt” lại đâu đó. Trên biển trở
nên HQ 4 lẻ loi một mình. Hạm trưởng San vẻ một đường trực chỉ về
Đà Nẵng.
Bây giờ tôi mới rời được ĐCH. Trên
hành lang xuống nơi nghỉ ngơi, tôi đã chứng kiến một sự kinh khủng
sau chiến trận. Hành lang dưới tàu tanh đến ngộp thở: mùi máu, mùi
cồn, bông băng… mấy ngày liền không có thời gian thu dọn. Hơn 130
thủy thủ đoàn bám chặt vị trí chiến đấu giờ đều mệt lả, nằm đâu
ngủ đó. Họ chỉ cầm hơi bằng mì gói, nước ngọt và lương thực khô.
Các binh sĩ biệt hải kiệt sức nằm rải rác trên hành lang phòng ăn.
Trong phòng y tế, các binh sĩ người nhái bị thương cũng nằm la liệt.
Một binh sĩ bị đạn bắn thủng cằm từ trái qua phải, mặt sưng vù.
Anh ngồi bất động, máu không còn chảy ra nữa, nhưng khóe miệng những
vệt máu lẫn nước bọt vẫn rỉ ra. HS Danh nằm thoi thóp trên băng
ca, ngực anh đầy bông băng nhuốm máu. Tôi rờ lên trán anh nóng hổi,
hỏi anh có khỏe không? Anh mở mắt rồi gật đầu, nhưng lịm dần rồi
chết.
Khoảng 16 giờ 30 tôi đang trong giấc
ngủ sâu vì đã mấy hôm không chợp mắt, thì còi tập họp vang lên.
Tất cả thủy thủ đoàn tập họp đầy đủ nghe thông báo :“Tất cả chuẩn
bị sẵn sàng chiến đấu, tàu được lệnh quay lại Hoàng Sa. Nếu cần
sẽ ủi thẳng lên bờ đảo Hoàng Sa, chiến đấu đến cùng để giữ đảo”.
Nhìn sau lái tàu, tôi biết tàu đang
quay lại và hướng thẳng về Hoàng Sa. Tất cả đều bất động , không
ai nói với ai một lời nào trước giờ phút cảm tử này .
Thế rồi, giữa khỏanh khắc yên lặng
kỳ lạ và căng thẳng đó, một câu nói được thốt ra, tôi còn nhớ mãi:
“Dù sao đánh nhau với Trung Quốc nếu có chết cũng vinh quang hơn…
”.
Kỳ 4:
Hải chiến 30 phút và nổi đau 30 năm
Ngay sau khi nhận được lệnh tác xạ
chuyển đi từ soái hạm HQ-5, các chiến hạm VN đồng loạt khai hỏa
vào mục tiêu được chỉ định là các chiến hạm địch đối đầu. Các khẩu
đại bác 40 ly và 20 ly tác xạ rất chính xác và hiệu quả vì có nhịp
bắn nhanh và mục tiêu lớn lại nằm trong tầm tác xạ hữu hiệu. Các
khẩu đại bác 76 ly trên Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư tác xạ cũng rất
chính xác nhưng nhịp bắn không được nhanh vì hệ thống radar kiểm
xạ viễn khiển bị hỏng từ lâu. Những giàn đại pháo 127 ly trên các
Tuần Dương Hạm Trần Bình Trọng và Lý Thường Kiệt có nhịp bắn chậm
hơn trong lúc các chiến hạm đôi bên vận chuyển với vận tốc cao nên
rất khó nhắm vào mục tiêu.
Với chiến thuật "tốc chiến, tốc
thắng", các chiến hạm VN chiếm được thế thượng phong vì bắn
trước với cỡ súng lớn hơn. Các tàu Trung Quốc bị thiệt hại nhiều
trong những phút đầu tiên này nhưng cũng chống trả mãnh liệt.
Trên Tuần Dương Hạm Lý Thường Kiệt
HQ-16 thuộc phân đội Bắc, lệnh tác xạ của Hạm Trưởng, HQ Trung Tá
Lê Văn Thự, được đáp ứng ngay bằng quả đạn đầu tiên của khẩu đại
pháo 127 ly do Trung Úy Ðoàn Viết Ất làm trưởng khẩu. Sau đó, các
khẩu đại bác 40 ly và 20 ly từ trước mũi đến sau lái thi nhau bắn
vào tàu địch. Giống như như HQ-5, vũ khí chính của Tuần Dương Hạm
Lý Thường Kiệt là khẩu đại pháo 127 ly (5 inch) đặt tại sân trước.
Cũng ở sân trước, đàng sau của khẩu đại pháo là giàn đại bác 40
ly đôi (2 nòng) nằm một tầng cao hơn ngay dưới đài chỉ huy. Hai
bên hông đài chỉ huy là các khẩu đại bác 20 ly đôi (2 nòng). Tại
sân sau có các khẩu đại bác 40 ly đơn, một bên tả hạm, một bên hữu
hạm.
Sau đây là lời tường thuật của của
một nhân chứng, sĩ quan hải hành Đào Dân ,có mặt trên đài chỉ huy
HQ-16 trong lúc xảy ra trận hải chiến:
"Cả chiến hạm như bị giật
lùi vì tiếng khai hỏa của đại pháo 127 ly. Những người trên đài
chỉ huy chú tâm đến nỗi ai cũng có cảm tưởng mình nhìn thấy được
đường đi của viên đại bác dầu tiên. Rồi tiếng nổ dồn dập của khẩu
đại bác 40 ly đôi trước mũi và khẩu 40 ly đơn sau lái hữu hạm, cùng
với tiếng nổ liên hồi của đại bác 20 ly làm thành một hòa âm khó
tả. Khói thuốc súng từ trước mũi, sau lái, boong trên phía sau và
ngay đài chỉ huy phía dưới bay lên làm mờ cả một vùng trời trên
chiến hạm ... Từ lỗ tròn của ổ đại bác 127 ly trước mũi, Trung Úy
Ất đã đứng hẳn người lên, nhô cả thân mình lên trên ụ súng để tận
mắt chứng kiến kết quả của những viên đạn đang nổ, điều chỉnh những
sai sót. Tiếng oang oang thường ngày của Ất được dịp phát ra từ
đó mà ở đài chỉ huy chúng tôi còn nghe được. "Lên hai độ",
"xuống một độ", "bên phải", "bên trái một
chút". Cả đài chỉ huy cùng chăm chú theo dõi từng viên đại
pháo phát nổ xung quanh tàu địch, bỗng ồ lên như ong vỡ tổ:"
Trúng rồi!" Tôi nhìn lên, chếch về phía bên phải mũi tàu, một
chiến hạm địch đang bốc khói. Có lẽ là khói của viên đạn nổ tung
ngay đài chỉ huy vì sau đó, dường như hoạt động của tàu này có phần
chậm lại".
Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ-10 là một
thành phần của phân đội Bắc dưới quyền điều động của HQ-16. Trong
lúc hải chiến, HQ-10 nằm chếch về hướng Nam, cách HQ-16 chừng 1
hải lý. Vì là một tàu loại rà mìn được biến cải, nên chiến hạm HQ-10
chậm và nhỏ nhất trong số các đơn vị VN tham chiến. Ngoài ra, ngay
từ khi gia nhập Hải Đội Hoàng Sa, tình trạng kỹ thuật của HQ-10
đã không được khả quan vì chỉ còn một máy chánh, radar lại bị hư.
Trước đây, trên đường đi từ Đà Nẵng
ra Hoàng Sa vào ngày 18/1, soái hạm HQ-5 đã phải rời đội hình, bỏ
HQ-10 lại phía sau vì chạy quá chậm. Tuy cần đi trước cho kịp giờ
hẹn với các chiến hạm bạn tại Hoàng Sa, HQ-5 vẫn dùng radar của
mình để hướng dẫn HQ-10 hải hành trong đêm. Vũ khí chính của HQ-10
là khẩu trọng pháo 76.2 ly đặt tại sân trước, 2 đại bác 40 ly đơn
tại sân giữa và 4 đại bác 20 ly đặt hai bên hông đài chỉ huy và
sân sau.
Theo kế hoạch lúc ban đầu, phân đội
Bắc có nhiệm vụ yểm trợ hải pháo để phân đội Nam đổ quân chiếm đảo
Quang Hòa. Nhưng sau khi cuộc đổ bộ bất thành vì quân Trung Quốc
trên đảo quá đông và tàu yểm trợ của chúng cũng rất nhiều - tổng
cộng 11 chiếc đủ loại - nên sau khi thảo luận kỹ càng, lực lượng
VN quyết định tiêu diệt các chiến hạm địch trước. Đây là một quyết
định rất sáng suốt vì nếu phá được đoàn tàu yểm trợ, địch quân trên
đảo sẽ bị cô lập và sẽ bị đánh tan dễ dàng. Do đó, HQ-10 cũng được
chỉ định một mục tiêu tác xạ, đó là chiếc tàu TQ mang số 396. Theo
lời tường thuật của các nhân chứng, chỉ trong vòng 5 phút đầu, các
khẩu hải pháo trên HQ-10 đã bắn tê liệt chiến hạm địch, phòng lái
và hầm máy bị cháy khiến chiếc tàu này không còn điều khiển được
nữa, cứ chạy vòng vòng làm mồi cho hỏa lực chính xác của HQ-10.
Tuy nhiên, vì chỉ còn một máy, xoay trở rất khó khăn nên HQ-10 cũng
bị trúng nhiều đạn địch. Hạm Trưởng, HQ Thiếu Tá Ngụy Văn Thà bị
tử trận, Hạm Phó là HQ Đại Úy Nguyễn Thành Trí bị thương nặng. Sau
khi bắn hạ tàu địch, cuối cùng Hộ Tống Hạm Nhựt Tảo cũng bị hy-sinh.
Một số nhân viên xuống được bè thoát được, mang theo vị Hạm Phó,
nhưng chẳng bao lâu, viên Đại Úy hạm phó cũng đền nợ nước vì bị
mất máu quá nhiều.
Trong số các tàu VN tham chiến, có
lẽ chỉ Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư HQ-4 mới xứng đáng mang danh "chiến
hạm". Trong khi các chiến hạm khác tuy được gọi là Tuần Dương
Hạm hay Hộ Tống Hạm, nhưng thật ra chỉ là loại tuần duyên (Coast
Guard) hay tàu rà mìn của Hoa Kỳ. HQ-4 nguyên là một Khu Trục Hộ
Tống Hạm được trang bị radar phòng không tối tân (DER - Destroyer
Escort Radar). Vũ khí chính là hai giàn đại pháo 76.2 ly có radar
kiểm xạ (radar control) với khả năng tự dò tìm góc độ và tầm xa
để "khóa chặt" (lock on) mục tiêu. HQ-4 dưới sự chỉ huy
đầy kinh nghiệm của Hạm Trưởng Vũ Hữu San đã bắn hạ dễ dàng các
chiến hạm Trung Quốc. Nhưng rất tiếc, vào thời điểm năm 1974 khi
cuộc chiến tại Việt Nam gần tàn, khả năng tác chiến của HQ-4 đã
giảm sút nhiều mặc dù thủy thủ đoàn rất thiện chiến. Một điểm khá
bất lợi nữa là HQ-4 ngoài hai khẩu 76.2 ly, không có đại bác 40
ly bắn nhanh. Trong một trận hải chiến khi mục tiêu chỉ các trên
dưới một hải lý, một dàn 40 ly bắn nhanh sẽ có lợi thế hơn một khẩu
76.2 ly bắn chậm.
Nhưng dù với những bất lợi nói trên,
dưới quyền chỉ huy sáng suốt, kinh nghiệm của Hạm Trưởng Vũ Hữu
San cùng sự quả cảm, gan dạ của thủy thủ đoàn, HQ-4 đã xứng đáng
mang danh Khu Trục Hạm. Ngay sau khi nhận được lệnh tác xạ vào tàu
địch, hai khẩu đại bác 76.2 ly đã chuẩn-bị từ lâu, khai hỏa chính
xác trúng ngay tàu địch lúc đó nằm trong khoảng cách 1,600 yards.
Chỉ trong vòng vài phút đầu, chiếc Kronstadt 271 là soái hạm của
hải đội TQ đã bị bắn cháy không còn khả năng tác chiến. Nhưng cũng
như những chiến hạm đồng đội khác, HQ-4 là một mục tiêu khá lớn
cho tàu địch nên cũng bị trúng nhiều vết đạn. Tuy-nhiên các máy
móc chính, nhất là hệ thống truyền tin vẫn trong tình trạng khiển
dụng tốt.
Trên soái hạm HQ-5, khi lệnh tác chiến
được ban hành, các ổ súng nổ dòn dã hướng về tàu địch. Trong lúc
tác chiến, Hạm Trưởng, HQ Trung Tá Phạm Trọng Quỳnh, lo việc di
chuyển chiến hạm để vào vị trí tác xạ hữu hiệu nhất cũng như để
tránh các vùng san hô, đá ngầm nguy hiểm trong khi Hạm Phó và Sĩ
Quan Hải Pháo lo việc chỉ huy tác chiến. Mục tiêu của HQ-5 là chiếc
Kronstadt mang số 274 . Mặc dầu 274 chống trả mãnh liệt nhưng bị
hư hại nặng vì trúng nhiều đạn 40 ly và 20 ly nên bị loại ra khỏi
vòng chiến. Để dễ bề lẩn tránh, tàu địch phun ra một màn khói ngụy
trang khiến HQ-5 khó nhận biết chính xác mục tiêu. Tuy nhiên, bị
trúng đạn quá nặng, chiếc Kronstadt này bắt buộc phải ủi vô bờ san
hô phía Nam đảo Quang Hòa để tránh bị chìm.
Tuy đã loại được đối thủ, nhưng tình
trạng tác chiến của HQ-5 cũng không mấy khả quan. Tới khoảng 10
giờ 50 sáng tức là vào phút thứ 25 của trận chiến, tất cả các ổ
súng lớn trên chiến hạm đều bị trở ngại tác xạ không bắn được, ngoại
trừ khẩu đại bác 40 ly bên tả hạm do Thượng Sĩ Tài làm trưởng khẩu.
Như vậy, nguyên hông phải của chiến hạm không còn trọng pháo để
bảo vệ. Nguy hiểm hơn nữa, các chiến hạm còn lại của TQ tập trung
lực lượng nhắm vào HQ-5 như để trả thù cho đồng bọn. Tuy bị bao
vây và bắt đầu bị trúng nhiều đạn địch, khẩu đại bác 40 ly độc nhất
còn lại phản pháo ác liệt khiến địch phải chùn lại. Trung Tá San
cho biết cũng trong lúc đó, các chiến hạm VN quan sát thấy có bốn
lượng sóng lớn trắng xóa đang tiến tới từ hướng Đông Bắc với vận
tốc rất nhanh và có tin các phi tiễn đĩnh loại Komar của địch đang
trên đường đến tiếp viện.
Trước tình thế bất lợi, vả lại các
chiến hạm chính của địch tham chiến cũng đã bị hư hại, Đại Tá Hà
Văn Ngạc đã ra lệnh cho các chiến hạm VN rời vùng giao tranh để
bảo toàn lực lượng.
Khi rời khỏi vùng giao tranh vào khoảng
11 giờ sáng ngày 19/1, hải đội VN cũng chia làm hai cánh. HQ-16
vì hoạt động ở khu phía Bắc và đã bị thiệt hại khá nặng có nguy
cơ bị chìm nên đã đổi đường ngược lên phía Bắc, hướng về đảo Hoàng
Sa rồi sau đó di chuyển về hướng Tây nhắm về Đà Nẵng. Trong khi
đó phân đội Nam gồm HQ-4 và HQ-5 hải hành về hướng Đông Nam. Phía
TQ cũng không còn sức để đuổi theo.
Khoảng ba tiếng đồng hồ sau, vào lúc
2 giờ 15 phút, phân đội Nam gồm HQ-4 và HQ-5 nhận được lệnh của
Ðề Ðốc Trần Văn Chơn, Tư Lệnh Hải quân VN lúc đó có mặt tại Ðà Nẵng.
Ông yêu cầu tất cả các chiến binh phải quay trở lại cố thủ tại Hoàng
Sa. Các chiến hạm liền đổi đường về hướng Tây Bắc trở lại vùng đã
xảy ra trận hải chiến hồi sáng. Nhưng khi gần tới Hoàng Sa, vào
lúc 5 giờ 20 chiều, lệnh cố thủ được hủy bỏ, phân đội Nam được lệnh
trở về Đà Nẵng. Về lệnh "cố thủ" này, Trung Tá Vũ Hữu
San, Hạm Trưởng Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư HQ-4 nhớ lại:
"Sau Hoàng Sa 24 năm, chúng
tôi còn sống và vẫn đi tìm trong mấy chục triệu sách thư viện nhưng
cho đến nay, đã không thể nào tìm thấy được cái lý tưởng nào cao
xa hơn được biểu lộ qua hình ảnh Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư HQ-4
và Tuần Dương Hạm Trần Bình Trọng HQ-5 tuân hành quân lệnh chuẩn
bị lên cạn phơi xác mình. Quân lịnh như núi! Lịnh này đúng hay sai
cũng là lệnh! Đến chiều tối, lệnh hải hành rời bỏ Hoàng Sa mới được
ban ra và chúng tôi các chiến hạm mang đầy vết thương vẫn còn đang
rỉ máu, được về Đà Nẵng để lo mai táng cho các bạn đã hy sinh, đưa
đồng đội bị thương vào quân y viện và sửa chữa chiến hạm . . .".
Còn Ðề Ðốc Trần Văn Chơn cho biết
về lệnh "quay trở lại Hoàng Sa" như sau: "Vì sau
trận hải chiến, hệ thống truyền tin của các chiến hạm không được
toàn hảo nên tôi không biết rõ tình hình tại Hoàng Sa do đó đã ra
lệnh cho các chiến hạm trở lại để bảo vệ lãnh thổ. Khi hệ thống
truyền tin được sửa chữa xong, tôi biết rõ hơn về tình trạng các
chiến hạm nên đã ra lệnh trở về Ðà Nẵng."
Đến ngày 20 tháng 1, các chiến hạm
HQ/VNCH về tới Đà Nẵng. HQ-4 và HQ-5 cập cầu Thống Nhất tại bến
thương cảng hối 7 giờ 30 sáng. Riêng Tuần Dương Hạm Lý Thường Kiệt
HQ-16 được Tuần Dương Hạm Trần Bình Trọng HQ-6 hộ tống cập cầu Tiên
Sa thuộc BTL/V1DH vào lúc 10 giờ sáng.
Thiệt hại về phía VN : 1 chiến hạm
bị chìm và 3 chiếc khác bị hư hại. Nhiều binh sĩ tử thương và bị
thương .
Ngoài ra, còn một số binh sĩ và nhân
viên dân chính bị bắt giữ vào ngày 20/1/74 khi phi cơ và chiến hạm
Trung Quốc oanh, pháo kích rồi cho quân đổ bộ lên các đảo. Nhóm
tù binh này gồm 14 nhân viên thuộc HQ-4 được đổ bộ lên đảo Cam Tuyền
vào khoảng 10 giờ sáng ngày 18/1 và 34 binh sĩ Địa Phương Quân cùng
nhân viên khí tượng, trong số này có một nhân viên dân chính Hoa
Kỳ tên Gerald Emil Kosh. Những người bị bắt bị đưa về đảo Hải Nam
vào ngày 21/1 và sau cùng bì giam tại nhà lao Thu Dung thuộc tỉnh
Quảng Châu. Năm thương bệnh binh được trao trả vào ngày 31/1 tại
cầu Shumchum là ranh giới giữa Hồng Kông và tỉnh Quảng Đông. Sau
27 ngày bị giam giữ, trước sự đòi hỏi hợp lý của VN và dưới áp lực
của giới ngoại giao cũng như hội Hồng Thập Tự quốc tế, Trung Quốc
đã phải phóng thích toàn bộ số 43 tù binh còn lại.
Trận hải chiến tại quần đảo Hoàng
Sa giữa Hải quân quân đội Saigon và Hải quân Trung Quốc diễn ra
trong vòng 30 phút, một thời gian tương đối ngắn ngủi, nhưng hậu
quả còn kéo dài cho tới ngày nay.
Sau khi chiếm được Hoàng Sa, lực lượng
TQ tiến sâu hơn về phía Nam, chiếm thêm một số đảo thuộc vùng Trường
Sa. Hiện nay, các đảo tại Hoàng Sa đã được xây dựng thành những
căn cứ quân sự quan trọng, có phi trường và cầu tàu khá tối tân.
Ngoài ra, TQ cũng đã có quân đồn trú thường trực và xây cất công
sự phòng thủ rất kiên cố trên nhiều hải đảo khác tại Biển Ðông.
Tham vọng của Trung Quốc còn biểu lộ trắng trợn hơn khi họ đơn phương
vẽ lại bản đồ, đòi chủ quyền hầu như trọn Biển Ðông, có nơi chỉ
cách bờ biển Việt Nam vài chục hải lý.
Mất quần đảo Hòang Sa và những đảo
khác ở Trường Sa, chúng ta mất những tiền đồn quan trọng của quốc
gia, mất những mỏ dầu vào tay gã khổng lồ đang khát dầu, và đặc
biệt, chúng ta mất những nơi che chở an tòan cho ngư dân khốn khổ
của chúng ta vào mùa giông bão. Nhưng chúng ta luôn nhớ Hòang Sa
và quần đảo thân yêu ấy mãi mãi là của chúng ta. Những người đi
trước đã đổ máu vì mảnh đất này, do vậy, hỡi các bạn trẻ, đừng bao
giờ quên điều đó ! Nơi ấy là Tổ quốc chúng ta !
(Một lần nữa, xin cám ơn các nhân
chứng Hòang Sa 1974 đã đồng ý cho tôi khai thác và công bố tư liệu
này trên blog - BT )
@Bui Thanh's
blog
|