|
Những
con gà nuốt dây thun
Đào Hiếu
Tại
sao con gà lại nuốt dây thun?
Vì cọng thun trông giống một con giun
đất. Những con gà bị nhốt trong chuồng, suốt đời chỉ ăn thực phẩm
công nghiệp, chợt nhìn thấy con giun đất thì mừng lắm, bèn đớp lấy.
Cọng thun vô nằm trong dạ dày, không tiêu hóa được, lừ đừ, ngắc
ngoải, ủ rũ như kẻ mất hồn.
Tôi cũng đã từng nuốt một cọng thun như vậy. Thoạt
tiên đôi mắt sáng lên, mừng rỡ.
Đớp một phát, sướng điên người. Nuốt vô cổ họng,
con giun đất bằng cao su chạy tới đâu hạnh phúc chạy theo tới đó.
Hạnh phúc ấy ngân nga, lan tỏa trong từng cảm xúc. Cho đến khi nó
phát ách trong dạ dày.
Cũng may bây giờ tôi đã khạc cọng thun ra được. Thấy mình dễ thở.
Thấy mình sống.
Nhưng mình vẫn là một con gà trong chuồng.
ooOoo
Tôi chỉ là một con gà nuốt dây thun. Suy cho cùng
thì trí thức Việt Nam không thiếu những con gà nuốt (hoặc bị bắt
nuốt) dây thun.
Các anh ở miền Bắc thì cọng thun của các anh là chủ
nghĩa Marx–Lenin, chúng tôi ở miền Nam, cọng thun của chúng tôi
là “giải phóng dân tộc”.
Tôi biết có một số ít người Việt ở hải ngoại, cho
đến giờ, lòng vẫn còn trĩu nặng hận thù, và đó chính là “cọng thun”
mà họ đã nuốt phải.
Cọng thun có thể có màu đỏ, màu vàng hay màu xanh
nhưng chúng đều là cọng thun làm bằng cao su, chứ không phải là
con giun đất. Chúng đều là con giun giả. Nhìn thấy nó thì sáng mắt
lên, nuốt vô thì sướng cái miệng, nhưng nó không phải là thức ăn,
không tiêu hóa được, nó sẽ làm ta ngạt thở, lù đù, ủ rũ, ngắc ngoải…
Chúng ta đều có nhiệt tâm, thiện ý với đất nước,
với dân tộc, nhưng đừng bao giờ quên rằng cả thế giới này, cả nhân
loại này tuy đông đảo là vậy, trẻ trung là vậy, tài ba là vậy… nhưng
chỉ là những thứ mà giới cầm quyền và bọn tài phiệt cá cược với
nhau trong canh bạc khổng lồ mà chúng đang chơi trên máu của dân
nghèo và trên tinh dịch của chúng.
Những người gọi là trí thức như chúng ta cũng chỉ
là những lá bài vô danh trong tay bọn chúng mà thôi. Chúng vừa đánh
bạc vừa thảy ra ngoài rìa những cọng thun và chúng ta tưởng đó là
những con giun đất, chúng ta đớp lấy.
ooOoo
Vừa rồi tôi có đọc bài trả lời phỏng vấn của Dương Tường và bài
viết của Vương Trí Nhàn về Nguyễn Khải.
Đọc xong tôi thấy quá bất nhẫn.
Tôi
biết rất ít về Nguyễn Khải. Tôi cũng đọc Nguyễn Khải không nhiều.
Tôi lại càng lù mù về Chế Lan Viên, Dương Tường và Vương Trí Nhàn,
nhưng có điều tôi biết chắc chắn, rằng các vị ấy cũng chỉ là những
con gà được nuôi chung trong một cái chuồng mà thôi. Và tất cả đều
có ít nhất vài cọng thun trong cổ họng! Vậy thì hãy giúp nhau khạc
cái cọng thun ấy ra cho nó dễ thở, việc gì đến chết rồi mà vẫn còn
chì chiết lẫn nhau?
Tất nhiên, tôi hiểu, trong cái chuồng gà khổng lồ
ấy cũng có những con gà nòi thuộc loại “chân xanh mắt ếch chém chết
không chừa”. Những con này được chủ nuôi kỹ hơn, tiêu chuẩn cao
hơn, để có sức mà “đá” đồng loại. Nhưng số phận những con gà đá
đó như thế nào?
Trước khi đá, người chủ cho ăn thịt bò, nhái bén,
cào cào châu chấu. Tiếp đến người chủ lấy những cái cựa bằng sắt
nhọn hoắc, bén như dao cạo, cột nối thêm vào cái cựa gà. Hai con
gà được đặt đối diện nhau, khiêu khích nhau bằng những cú đá nhử.
Những chú gà phùng mang trợn mắt. Và chúng được thả ra. Đá nhau
cho đến chết. Nếu không chết thì cũng bị những cái cựa sắt đâm cho
mù mắt, gãy cổ, ôm đầu máu chạy thẳng vào… nồi nước sôi.
Rốt cuộc chỉ có thằng chủ gà là hưởng lợi. Thắng
thì được tiền, thua thì được bữa nhậu rai rai…
ooOoo
Ôi những con gà!
Làm cái kiếp gà khổ như vậy, huống chi lại là gà
nuốt dây thun.
Thưa các anh – kể cả số ít các anh đang ở hải ngoại
mà trong cổ họng vẫn còn mắc kẹt một cọng thun thù hận – chúng ta
hãy giúp nhau khạc cái cọng thun ấy ra.
Chúng ta không còn trẻ nữa nhưng chúng ta có ngòi
bút, có tấm lòng. Chỉ cần thêm một chút cảm thông.
Hãy tìm cách khạc cọng thun ra đã, rồi mới nói tới
chuyện chống độc tài, chống tham nhũng, rồi mới nói tới tự do, nhân
quyền, hòa hợp dân tộc.
Khạc được cọng thun ra rồi chúng ta mới dám viết,
dám nói, dám bày tỏ chính kiến của mình.
Khạc được cọng thun ra rồi chúng ta mới bớt hằn học,
bớt cằn nhằn (vì đang bị nghẹt thở) mỗi khi có ai nhắc đến quá khứ.
Hãy coi nhau như anh em và đấu tranh vì một nước
Việt Nam có một quốc hội thực sự đại diện cho nhân dân để kìm chế
tham nhũng, độc tài, để có tự do chính trị, tự do sáng tác, tự do
công bố tác phẩm, tự do tư tưởng.
ooOoo
Một anh bạn cũ, ở nước ngoài về thăm quê, rủ tôi đi uống cà phê.
Anh nói:
“Tôi đọc của ông rồi. Ông thấy chưa? Theo đế quốc
cũng dở mà theo kháng chiến càng dở hơn. Cứ như tôi không theo ai
cả. Lại hay.”
Nghe vậy, tôi bèn kể một câu chuyện ngụ ngôn:
“A và B cùng đứng trên bờ sông, cùng nhìn thấy một
người sắp chết đuối đang kêu cứu. A bảo: mày cứu người ta đi. B
nói: tao nhát lắm. Thế là A nhảy xuống sông. Nhưng vì luồng nước
mạnh quá, khi A tiếp cận được nạn nhân thì người đó đã chết, A phải
vất vả lắm mới kéo được cái xác lên bờ. Mình mẩy A bầm dập vì bị
sóng xô vào đá. B thấy vậy, cả cười mà rằng:
“Cứu cũng chết, mà không cứu cũng chết. Thà đứng
trên bờ mà nhìn như tao thì có phải khôn ngoan hơn không?”
ooOoo
Đó là sự ngụy biện của những người vô cảm.
Còn thế hệ trẻ hiện nay thì sao?
Họ
đang bị “chủ nghĩa điện thoại di động” mê hoặc và xâm lược. Không
ai có thể xóa bỏ lý tưởng của thanh niên hiệu quả và nhanh chóng
bằng cuộc xâm lăng của điện thoại di động. Thế chiến thứ 3 thực
sự đang bắt đầu bằng “những con dế dễ thương” ấy. Chúng ta không
thể trách cứ, không thể lên án cuộc chiến tranh ấy. Vì nó là khoa
học kỹ thuật, vì nó là văn minh hiện đại. Vì nó là tiện ích. Đó
là một cuộc chiến tranh không đổ máu, không có thương vong, nhưng
thực sự nó đã tàn sát không thương tiếc ý thức công dân, mọi mầm
mống phản kháng, mọi nhen nhóm đấu tranh cho một lý tưởng, cho một
lẽ phải nào đó.
Cùng với sự kìm kẹp xã hội, chính trị và tư tưởng
thì “chủ nghĩa điện thoại di động” là một “vũ khí hủy diệt hàng
loạt” mà các chế độ độc tài được “thời đại kỹ thuật số” biếu không
để vô hiệu hóa giới trẻ một cách ngoạn mục nhất.
Tuy nhiên, chúng ta vẫn còn hy vọng ở họ. Vì thực
tế ở Việt Nam đã xuất hiện những gương mặt trí thức trẻ dũng cảm.
Và đẹp. Nét đẹp ấy sẽ làm chúng ta quên hết những tị hiềm, những
vụn vặt của đời sống để hướng tới những giá trị cao cả hơn.
Ngày 7.7.2008
Nguồn: Đào
Hiêu website
|