|
Chính trị là
gì?
Huỳnh Thục Vy
- Thành viên NTHF
Thỉnh
thoảng tôi tự hỏi rằng mình có nên tiếp tục viết về đề tài chính
trị chăng? Đối với nhiều người , chính trị có vẻ như là một vấn
đề quá lớn lao-điều mà thường không dành cho những người còn quá
trẻ. Mặc dù có nhiều người chia sẻ với tôi, nhưng cũng không ít
người cho rằng tôi không nên đi sâu vào đề tài này vì rằng những
gì tôi đã viết có vẻ như không xuất phát từ một cái đầu của con
bé hai mươi lăm tuổi. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều và tự hỏi rằng chính
trị có phải chăng là một miền tri thức và lĩnh vực hoạt động chỉ
dành cho các chính trị gia chuyên nghiệp hoặc ít ra cũng là dành
cho các bậc trưởng thượng.
1. Những biểu hiện tiêu cực của chính trị
Lúc nhỏ khi vẫn còn là một cô bé con, trong đầu óc mơ hồ của tôi,
chính trị là một cái gì đó rất phức tạp và nguy hiểm, nó làm mỏi
trí nghĩ của những người không chuyên và rằng chính trị là ấu trĩ,
là phiêu lưu, là cực đoan, là “bẻ gậy chống trời”. Vì cuộc sống
của gia đình tôi đã bị đẩy vào tình trạng cực kỳ tồi tệ sau cái
bản án “chính trị phạm” mà nhà cầm quyền đã tuyên cho ba tôi.
Chính trị là cái gì, làm sao nó tốt
đẹp được trong khi người ta dùng nó để đày đọa con người đến chỗ
khốn cùng và có thể là đến cái chết?!
Lớn lên chút nữa, tôi mang vào tâm trí ngây thơ của mình những cuộc
tranh giành quyền lực, những cuộc đổi thay triều đại đẫm máu trên
khắp thế giới, đặc biệt là ở Trung Hoa và Liên Xô “thành trì xã
hội chủ nghĩa” qua những trang sử tan tóc. Tôi thực sự cảm thấy
hãi hùng về cái cách mà con người đối xử với nhau nhân danh chính
trị.
Chúng ta vẫn nghĩ rằng làm chính trị là mua bán đổi chác, kể cả
quê hương đất nước, để thủ lợi cho riêng mình hay cho phe nhóm của
mình nhưng lại nhân danh những lý tưởng cao quý….Ví như việc hàng
triệu thanh niên thiếu nữ miền Bắc ruột thịt đã được động viên nhân
danh ý thức hệ và “lòng yêu nước” của những người cộng sản để rồi
tiến vào miền Nam gieo chết chóc tan thương thực tế chỉ để phục
vụ cho mưu đồ quyền lực của một nhóm nhỏ người lãnh đạo….Trong cái
trí nghĩ non nớt của tôi và có lẽ cũng là của biết bao bạn trẻ khác
đầy cảm giác sợ hãi và ghê tớm chính trị.
Trong chương trình đại học, chúng tôi được dạy rằng Nhà nước ra
đời từ một xã hội có các giai cấp mâu thuẫn đối kháng nhau, là một
tổ chức đặc biệt do giai cấp thống trị sử dụng để tổ chức và thực
hiện quyền lực chính trị của giai cấp mình.Và rằng chính trị là
hoạt động liên quan đến quyền lợi giai cấp, dân tộc, quốc gia và
xoay quanh một vấn đề trung tâm là giành, giữ và sử dụng quyền lực
Nhà nước. Từ những hiểu biết đó, bao thanh niên Việt Nam thường
có cảm giác bất an khi đề cập đến chính trị, đến nỗi nếu có ai đó
muốn khẳng định mình “tốt đẹp” thì người đó phải chứng minh rằng
mình không quan tâm, không dính dáng gì đến chính trị vì chính trị
là hoạt động của những kẻ đầy dã tâm, là “kẻ thù giai cấp”.
Và gần đây những vụ án chính trị xảy ra liên tiếp ở Việt Nam trong
giai đoạn từ khi bắt đầu thế kỷ 21 đến nay mà nhà cầm quyền sử dụng
hết công suất những phương tiện truyền thông đại chúng để bêu riếu,
hạ nhục những con người yêu nước, tô vẽ họ như những nhân vật “bất
hảo”, kẻ thù của dân tộc như Linh mục Nguyễn Văn Lý, luật sư Nguyễn
văn Đài, luật sư Lê thị công Nhân. Nhà cầm quyền Việt Nam với những
ưu thế của mình, một thứ ưu thế bất công, đã chụp lên đầu những
nhà hoạt động dân chủ này những tên gọi khủng khiếp làm cho những
ai thiếu thông tin, nhất là những người trẻ, hoảng sợ, và không
ít người có một cái nhìn ngờ vực, khó hiểu về những con người cao
quý này; làm cho họ hoài nghi không dám tin vào bất cứ điều gì cao
đẹp.
Từ cuối năm 2010 đến nay, nhà cầm quyền VN siết chặt vong kiềm tỏa
đối với trang mạng xã hội Facebook, vậy là nhiều người đã lên tiếng
đỗ lỗi cho những ai bàn đến vấn đề chính trị: “Nếu các người không
bàn đến chính trị thì sao người ta phải chặn Facebook, làm ảnh hưởng
đến cả chúng tôi?”
Và rằng mỗi khi có ai bức xúc lên tiếng
chỉ trích, phê phán nhà cầm quyền thì liền bị cho là “những kẻ ăn
khoai lang mà bàn chuyện quốc gia đại sự”.
Chúng ta nhận thấy rõ ràng một sự từ
chối thẳng thừng từ đại đa số người dân đối với vấn đề chính trị.
Nó trở thành vấn đề nhạy cảm không chỉ bởi khi đề cập đến nó anh
sẽ “khó sống” mà còn bởi người ta muốn khẳng định mình là người
con người trong sáng, bình dị, đợn giản và không có tham vọng.Tôi
từng nghe nhiều người bạn nói không thích chính trị vì chính trị
là xảo trá và chính trị gia là những kẻ khốn nạn.
Hôm nay, tôi viết bài này mong đưa ra một vài ý kiến khã dĩ để ủng
hộ cho chính trị - kể cả những người hoạt động chính trị của các
tổ chức, đảng phái và những người chỉ có bày tỏ một thái độ chính
trị - trước sự chối bỏ của mọi người và cũng nhằm tạo sự chính danh
và một căn bản đạo đức cho những ai đã, đang và sẽ bàn luận và hoạt
động về chính trị.
2. Hai quan điểm lý luận khác nhau về chính trị
Từ “chính trị” có lẽ được nhắc đến lần đầu tiên trong lịch sử nhân
loại bởi Aristotle-một triết gia Hi Lạp cổ đại, đặc biệt nó còn
là tựa đề cho một tác phẩm nổi tiếng và nhiều ảnh hưởng của ông
qua cuốn “Politics” (Chính trị luận).
Tuy nhiên từ “Chính trị” và các vấn
đề chính trị cơ bản như quyền lực và tổ chức nhà nước đã được tiếp
cận bởi các triết gia khác như Khổng Tử, Plato….Dù Aristotle đã
khẳng định con người là động vật chính trị, mọi công dân có đạo
đức - không có nô lệ và phụ nữ - đều có quyền tham gia chính trị,
nhưng một điểm chung lớn trong lý luận của các triết gia cổ đại
này là quyền lực chính trị tốt nhất nên được nắm giữ bởi những ông
vua thông thái! Vì thế chính trị ở đây có nghĩa là nghệ thuật cai
trị và quản lý thành bang của một nhà lãnh đạo lỗi lạc, xuất chúng
hay là Khoa học giành và nắm giữ vương quyền cha truyền con nối
trong thiên hạ.
Dưới nhãn quan này đại bộ phận dân chúng
bị gạt ra bên lề của các cuộc chơi chính trị. Rồi khi có được quyền
lực trong tay những kẻ cầm quyền đã tạo nên bao nhiêu sự tha hóa,
mục ruỗng trong bộ máy lãnh đạo và bao nhiêu vấn nạn quốc gia mà
hậu quả của tất cả vấn đề này đổ cả lên đầu người dân.Từ đó mặc
nhiên chính trị được hiểu như một thứ xấu xa, là đặc quyền của kẻ
thống trị, đối kháng với lợi ích và cuộc sống bình dị của người
dân.
Nhưng nền văn minh nhân loại đã bước qua một trang mới hoàn toàn
khác, cùng với sự ra đời của nhiều luận thuyết cổ vũ cho chủ nghĩa
tự do. Mà một sự cổ vũ to lớn cho lý tưởng này là sự ra đời của
một nhà nước hiến pháp đầu tiên trên thế giới - Nhà nước Mỹ.
Từ đây cả thế giới làm quen với một
lý thuyết hoàn toàn mới về nguồn gốc và bản chất của Nhà nước, rằng
nhà nước không phải là một thế lực thống trị xã hội mà chính là
một tổ chức quyền lực công, được người dân trao cho quyền lực để
đổi lại họ được sống dưới sự bảo vệ của Nhà nước và một trật tự
luật pháp do Nhà nước ban hành - luật pháp không trái với đạo đức
và luân lý; và rằng quyền lực chính trị đó không thể là quyền lực
tuyệt đối vì “quyền lực có xu hướng tha hóa, quyền lực tuyệt đối
dẫn đến tha hóa tuyệt đối” (Lord Acton ).
Dưới nhãn quan triết học này, quyền
lực chính trị xuất phát từ dân chúng, nó được tạo lập để phục vụ
xã hội.
Chính trị là nghệ thuật hay khoa học
vận hành và quản lý xã hội bằng quyền lực Nhà nước nhưng nó phải
bị hạn chế bằng luật pháp và được giám sát bởi người dân thông qua
các tổ chức xã hội, nghề nghiệp, tôn giáo. Như vậy người dân mọi
thành phần có đủ tư cách để tham gia gián tiếp vào nền chính trị
quốc gia bằng những hoạt động xã hội cụ thể của mình; quyền tự do
báo chí cho phép người dân phát biểu quan điểm của mình đối với
tất cả các vấn đề của quốc gia; hơn nữa mọi công dân đủ tiểu chuẩn
pháp quy đều có khả năng tham gia vào hoạt động quản lý Nhà nước
một cách trực tiếp. Từ nay chính trị chẳng còn là vương quyền cha
truyền con nối, cũng chẳng còn là đặc quyền của những người thuộc
tầng lớp quý tộc.
3. Thái độ và hành động của chúng ta
Chúng ta đã từng gán ghép cho chính trị những đặc tính tiêu cực.
Chính trị chỉ là một thiết chế do con người tạo ra. Con người không
hoàn hảo và đặc biệt là luôn tư lợi nên quyền lực chính trị luôn
dễ bị lạm dụng.
Xa lánh và căm ghét chính trị không
phải là thái độ tích cực, chúng ta cần thiết nhận ra rằng điều duy
nhất chúng ta có thể làm được đó là tạo lập một cơ chế vận hành
mà ở đó người lãnh đạo dù chẳng phải là con chiên ngoan đạo của
Chúa Jesus, cũng không phải là một tín đồ Phật giáo thuần thành
thì anh ta cũng không dám làm những việc đi ngược với lợi ích nhân
dân.
Đến nay, lý tưởng tự do dân chủ đã trở thành một giá trị phổ quát
toàn cầu. Vì những giá trị lý luận và thực tiễn không thể chối bỏ
của nó trong hệ thống chính trị quốc gia nói riêng và trong việc
thăng tiến nền văn minh nhân loại nói chung, ngày nay khắp thế giới
người ta tung hô nó, nhân danh nó. Ngay cả những tên độc tài cũng
cố gắng tổ chức những cuộc bầu cử hoành tráng.
Bởi sự thắng thế của quan điểm triết
học theo chủ nghĩa tự do như đã nói trên, nên dù có lý luận thế
nào chúng ta cũng không thể phủ nhận sự cần thiết và chính danh
của việc tham gia vào sinh hoạt chính trị của mọi tầng lớp nhân
dân.Tôi trao quyền cho anh thì tôi phải có quyền kiểm soát anh,
tôi phải được biết anh làm gì và làm như thế nào với quyền lực đó.
Còn nếu như anh nói anh đã cướp được chính quyền từ tay ngoại bang
thì anh muốn hành xử thế nào cũng được thì chính anh đã khẳng định
mình là một tên cướp. Chúng ta-những người dân thường trao quyền
cho họ rồi cứ để họ làm gì thì làm, chà đạp lên quyền làm chủ, phủ
nhận quyền tự do và phẩm giá của chúng ta thì chúng ta có khác gì
những người nô lệ bán mình vô điều kiện cho chủ nô?!
Từ lúc sinh ra, cuộc sống của chúng ta đã được định hình, chúng
ta mặc nhiên nhận lãnh vào mình một phần trách nhiệm đối với quá
khứ, hiện tại và cả tương lai. Chúng ta khép mình vào một trật tự
chung của xã hội. Tất cả mọi sinh hoạt của chúng ta đều liên quan
trực tiếp hoặc gián tiếp đến chính trị.
Bạn nghĩ là bạn tảng lờ đi thì chính
trị nó không chạm được vào cuộc sống của ban sao? Dù bạn có ý thức
được hay không, có chấp nhận hay không, khi bạn là một thành viên
của một cộng đồng người sống dưới sự cai quản của một tổ chức mang
quyền lực Nhà nước thì tất tần tật mọi thứ trong cuộc sống của bạn
không thể tránh khỏi ảnh hưởng của nền chính trị. Vì thế cứ lặng
im, mặc cho kẻ cầm quyền lộng hành chính là chúng ta đã “giao trứng
cho ác”, chúng ta đã tự nguyện khoán trắng cuộc sống và tương lai
của chúng ta cho những kẻ chẳng ra gì.
Vậy chúng ta đã thật sự làm chủ và có
trách nhiệm đối với chính cuộc sống chúng ta chưa?! Trong bài này,
tôi không muốn nhân danh Tổ quốc, dân tộc nữa, tôi muốn nhân danh
cuộc sống của chính tôi để khẳng định rằng tôi và mọi người dân
Việt Nam có quyền tham gia chính trị, không phải để trở thành ông
nọ bà kia mà để đảm bảo cho xã hội phát triển theo xu hướng tích
cực vì lợi ích trước mắt và lâu dài của tất cả chúng ta, để ngăn
chặn kẻ cầm quyền không đưa cả dân tộc trong đó có chúng ta đến
bờ vực. Chúng ta có tư cách để ít nhất là có thể bàn về chính trị
nhằm mưu cầu một cuộc sống tự do, sung túc và an ninh với tất cả
phẩm giá con người.
Thay cho lời kết, tôi muốn nhắn nhủ rằng nếu bạn chối bỏ chính trị
rồi có ngày bạn sẽ hối hận vì điều đó. Nếu bạn không sợ hãi, không
lo lắng cho an ninh của bản thân và gia đình thì mọi lúc mọi nơi
bạn luôn có thể bàn về chính trị với một sự tự tin rằng bạn là chủ
thể của quyền lực Nhà nước, bạn tham gia bàn bạc và thực hiện các
quyền chính trị là để thúc đẩy tiến bộ và phúc lợi xã hội. Đừng
sợ hãi trước những cáo buộc của người khác rằng chính trị không
dành cho bạn và chính trị là khốn nạn hay nghiêm trọng hơn là ”phản
động”. Thực hiện các quyền chính trị tức là bạn đã làm trách nhiệm
công dân; phơi bày và phê phán những xấu xa của nhà cầm quyền là
biểu hiện của tinh thần trách nhiệm; lên tiếng cổ vũ cho tự do dân
chủ là một hành vi cụ thể của lòng yêu nước.
11-1-2011
|